Mình cần gấp lắm

bởi Phương Thảo ngày 26/12/2017

viết bài tlv (dài dài á) kể về kỉ niệm sâu sắc với bạn bè có sử dụng đối thoại,độc thoại độc thoại nội tâm

Câu trả lời (1)

  • Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô giáo cũ, những người bạn thân những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm buồn mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một lần tôi lỡ đọc trộm nhật kí của một người bạn- trớ trêu thay, đó lại chính là người bạn thân nhất của tôi.

    Chín năm học chung với nhau, chơi cùng nhau cũng là thời gian để tôi và Nam hiểu nhau. Tình bạn của chúng tôi rất khăng khít, gắn bó, đi đâu cũng phải có nhau. Các bạn trong lớp tôi cứ trêu, ở đâu có tối thì ở đó có Nam, chúng tôi cảm thấy đúng và vui về điều đó. Những tâm sự dù vui hay buồn thì chúng tôi đều chia sẻ cho nhau, tôi cứ nghĩ tình bạn của chúng tôi sẽ không bao giờ rạn nứt, sứt mẻ mà ngày càng bền chặt. Thế nhưng chuyện buồn cũng xảy ra và người làm lỗi là do tôi, chính ôi đã gây ra chuyện đó. Đó là quãng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến nay. Chuyện là như thế này:

    Hôm đó, bố mẹ Nam đi công tác, đến khuya muộn mới về. Vì sợ ở nhà lạnh lẽ, cô đơn nên Nam đã rủ tôi sang nhà cậu ấy chơi cho đỡ buồn. Sau khi tan học về, được sự đồng ý cả mẹ, tôi một mạch chạy sang nhà Nam. Đến cổng tôi nhanh nhẹn gọi to:

    - Ai thế này. Ai gọi tôi ngoài cổng đấy? - Tiếng của Nam trong nhà vọng ra

    - Còn ai nữa. Tớ Đức Anh đây chứ ai vào đây!

    Nghe thấy tôi nói Nam chạy thẳng từ nhà thật nhanh ra mở cổng cho tôi, khi bước vào đến nhà tôi nói:

    - Này nhà cậu có gì ăn không mang ra đây, nghe cậu bảo mình sang đây luôn đã kịp ăn xuống gì đâu. Đói quá!

    - Biết rồi. Tớ chuẩn bị hết cả rồi, khách đến nhà mà chủ không có gì tiếp đãi thì thật là thất lễ quá. Thôi cậu cứ lên phòng tớ trước đi rồi tí mình đem lên.

    - Ừ, đi lấy nhanh nhé, mình đợi cậu đấy - Tôi vừa gật đầu vừa nói.

    Nói xong, tôi chạy tót lên phòng của Nam. Vừa mở cửa ra, tôi lăn xuống giường nằm xuống. Tự nhiên tay tôi sờ được cái gì dưới gối. Tôi nhấc lên, thì ra là một cuốn sổ màu xanh dương có in hình một chú cá heo rất dễ thương, chẳng kiên dè gì cả, tôi mở ra đọc luôn. Đập vào mắt tôi là dòng chữ: “Ngày 28 tháng 3 năm 2016, hôm nay mình không đồng tình với Tâm, cậu ấy đối xử với bạn bè như vậy là không được. Mình phải nói điều đó để tâm sửa đổi thôi”. Ôi trời ơi! Thế mà tôi cứ tưởng làm như thế thì Nam sẽ vui lên chứ, nhưng tôi không giám đọc tiếp vì nhận ra rằng đây là cuốn nhật kí của Nam. Dù là bạn thân đến mấy cũng không thể nào mà đọc trộm nhật kí của bạn mình được.Nhưng vì tính tò mò của tôi nổi lên, không thể ngăn được. Tôi lật sang trang tiếp theo và rấ bàng hoàng: “Ngày 12 tháng 5 năm 2017, hôm nay mình nhớ Hiền quá, không biết Hiền có nhớ mình không nữa”. “Ngày 6 tháng 6 năm 2017, sắp tới sinh nhật của Hiền rồi, mình cũng đã chuẩn bị quà cho bạn ấy từ trước, mình nhớ Hiền quá”…. Tôi vừa đọc vừa cười thầm trong bụng: “Không ngờ cái thằng này lại có người yêu, thế mà nó lại giấu không cho mình biết”.

    - Cậu thật quá đáng - Tôi chợt giật mình vì nhận ra đó là tiếng của Nam.

    Tôi không biết là Nam đã đứng sau tôi từ lúc nào. Tôi vô cùng sợ hãi, hai tay của tôi run lên, quyển nhật kí của Nam trên tay tôi rơi cái “bịch” nhưng tiếng “choảng” của đĩa bánh kẹo trên tay Nam rơi xuống nghe còn đáng sợ hơn. Mọi thứ diễn ra thật nhanh chóng mà tôi không thể tượng tượng nổi. Đôi mắt của Nam nhìn tôi vẻ vẻ lạnh lùng, đầy thù hận. Tôi lắp bắp không nói được gì:

    - Nam cho mình…mình…mình….

    - Thôi đi cậu không cần nói nữa, tôi biết hết rồi - vừa nói, Nam vừa nhặt cuốn nhật kí. Cậu dám đọc nhật kí của tôi hả ? Sao cậu ác thế!

    Không hiểu sao lúc đó người tôi tê cứng lại, không giải thích được gì với Nam, tôi thẳng về nhà. Về tới nhà tôi khóc, khóc rất to, ầm cả lên. Trái tim tối như đang vỡ nát ra vì đau khổ, tôi tự hỏi mình “Đức Anh ơi đấy là bạn thân nhất của mày đấy. Sao mày có thể làm chuyện ấy với bạn. Nếu không đọc trộm nhật kí, không vì cái tính tò mò xấu xa đấy thì cơ sự có như thế này không”. Tôi dằn vặt mình trong cơn đau khổ, ngày hôm ấy tôi học bài mà không thể nào vào được, cứ viết lại gạch, viết lại gạch. Cứ nghĩ đến việc hồi sang mà nước mắt cứ ứa ra. Rồi tối hôm ấy cũng đã qua và tôi sẽ phải đối mặt với cậu ấy ở lớp. Đến lớp nhìn thấy tôi Nam cứ lảng chánh, cả ngày không nói chuyện với nhau. Bạn bè tôi lấy làm lạ “hôm nay hai cậu ấy làm sao không biết, ngày thường thì đi đâu chẳng có nhau cơ mà”. Một ngày, hai ngày, ba ngày rồi một tuần cũng đã trôi qua. Tôi cảm thấy thật buồn tẻ, cứ mỗi lần định ra xin lỗi Nam mà đến nửa đường chân tôi lại chùn lại, không thể ra được. Sáng sớm hôm sau, tôi nghĩ chắc trong lòng hôm nay mình nhất định phải xin lỗi với cậu ấy, tôi đứng trờ Nam ở cổng trường từ rất sớm, thấy cậu ấy đến tôi lững thững ra:

    - Mình xin lỗi, mình không cố ý, mình không cố ý…

    - Cậu không cần phải nói nữa. Mình cũng rất đau lòng. Từ lâu, mình cũng không dám dận cậu rồi, nhưng mình không giám nói ra.

    Lúc đó, tự nhiên hai chúng tôi ôm nhau bật khóc. Tình bạn của chúng tôi lại trở về. Sau chuyện này, chúng tôi tôi chắc chắn sẽ là người bạn tốt của nhau.

    Ôi !Kể đến đây lòng tôi như nhẹ bẫng đi. Một kỉ niệm của tôi đã giữ kín từ lâu lắm rồi bây giờ được kể ra. Qua lần đó tôi cũng nhận ra rằng là: “Nếu muốn giữ được ngọn lửa tình bạn được khăng khít bền chặt thì đừng chớ nên làm gì để người đấy phải buồn cả”.

    bởi Nguyễn Trà Giang ngày 30/01/2018
    Like (0)
Gửi câu trả lời Hủy

 

Được đề xuất cho bạn

Các câu hỏi có liên quan

  • phân tích bài thoe tiểu đội xe không kính của phạm tiến duật

     

  • Môn Ngữ Văn

    bởi Luật Luật ngày 24/05/2018 |   0 Trả lời

    Phân tích tính chất trữ tình trong truyện " Những ngôi sao xa xôi " của Lê Minh Khuê.

    MỌI NGƯỜI NHỚ LÀ TÍNH CHẤT TRỮ TÌNH nha.

  • Đề thi HK II môn Ngữ Văn lớp 9 2016 - 2017

    Em xin chân thành cảm ơn!

  • Câu 1 : Cảm nhận của em về thế hệ trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến trống Mĩ qua 3 nv nữ thanh niên xung phong trong VB “những ngôi sao xa xôi”

    Câu 2 : Cho đoạn văn sau : 

    (1) có một đám mây kéo ngoài cửa hang...(2)...Một đám nữa.(3)Một đám nữa bay qua ngày càng nhanh.(4)Bầu trời mở rộng trước cửa hang đen đi.(5)Cơn đông đến.(6)Cát bay mù.(7)Gió quật lên,quật xuống những cành cây khô cháy.(8) Lá bay loạn xạ.(9)Đột ngột như một biến đổi bất thường trong tim con người vậy.(10) Ở rừng mùa này thường như thế.(11)Mưa.(12)Nhưng mưa đá.(13)Lúc đầu tôi không biết.(14)Nhưng rồi có tiếng lanh canh trên góc hang.(15) Có cái gì vô cùng sắc xé không khí ra từng mảnh vụn.(16)Gió.(17)Và tôi thấy đâu,ướt ở má.

    a) Xác định thành phần từ loại và cụm từ loại ; b) Chỉ ra các quan hệ từ ; c) Tìm thành phần biệt lập ; d) Tìm câu đặc biệt và chỉ ra tác dụng câu đặc biệt.

    Câu 3: Viết một đoạn văn ngắn gồm 7-10 câu triển khai câu chủ đề :”Thu” ( Thu đây là nv trong bài chiếc lược ngà nhé mn) 

    Giúp e với ạ...e cảm ơn heart

     

     

  • Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng của Nguyễn Duy. 

     

  • Em có một đề bài khá khó và vì thời gian gấp rút nên mong có anh chị nào giải được thì giúp em với ạ em cảm ơn

    Đề bài : phân tích bố cục , ý nghĩa , nghệ thuật, nội dung, thể thơ , đoạn thơ . của bài thơ " Bà Bán Cau " của Huỳnh Văn Nghệ.

    Bà Bán Cau

    Tác giả: Huỳnh Văn Nghệ 

    Nắng hạn đường xa nối chân mây...
    Còn đi đâu, đi mãi hỡi ai?
    Mặc gánh nặng oằn, hai vai chịu,
    Dưới trời mưa lửa chỉ chau mày.

    Mẹ ơi! Cảnh ấy dẫu trăm năm,
    Ngàn năm, hay muôn vạn ngàn năm
    Một phút sau này con còn sống
    Cảnh kia còn đốt mãi lòng con.

    Con đường xe cong uống trên đồng khô,
    Xóm làng xa, nắng chang, lim dim ngủ,
    Trời cao, cao vút điểm mây khô,
    Từ giữa trời xanh: nguồn nắng đổ.

    Trên đường cát xa thăm thảm ấy,
    Bà bán cau, gánh nặng trên vai oằn,
    Lẹ làng đi, dưới chân cát cháy
    Nón, dù đâu? Nắng đốt chiếc khăn rằn.

    Gió bốc khói tung lên cuồn bụi trắng,
    Xóm mờ xa khuất dạng sau rừng tre.
    Mồ hôi chảy vòng quanh đôi má rám
    Bà bán cau bước mãi dưới trưa hè.

    Động lòng, bóng cây thầm nhắc nhủ.
    “Bà má ơi! Ghé gánh nghỉ chân già!”
    Nhưng không nghe, bà cứ đi, đi mãi,
    Nhớ chiều nay, trước ngõ, đám con chờ.

    Tân Uyên 1935
     

    Em Cảm ơn ạ