Lê Trần Khả Hân's Profile

Lê Trần Khả Hân

Lê Trần Khả Hân

31/01/2004

Số câu hỏi 0
Số câu trả lời 2152
Điểm 10597
Kết bạn

Bạn bè (6)

Hoạt động gần đây (2217)

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Cảm nghĩ về một món quà mà em đã được nhận thời thơ ấu Cách đây 3 giờ

    Mở bài: Giới thiệu về món quà thời thơ ấu
    Đó là món quà gì?
    Ai tặng cho em?
    Tặng trong dịp nào?
    Tình cảm của em dành cho món quà ấy?
    Thân bài:
    Tả biểu cảm về món quà : hình dáng, công dụng…
    Tặng quà với tình cảm như thế nào ? Mong muốn điều gì qua món quà tặng.
    Khi nhận quà cảm xúc của em như thế nào ? Em có những thay đổi gì sau khi nhận quà…
    (Người tặng quà bây giờ ở đâu ? Đang làm gì?)
    Em gìn giữ món quà ấy như thế nào ?
    Kết bài:
    Nêu suy nghĩ tình cảm của em dành cho món quà cũng như người tặng.
    Lời hứa của bản thân.

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Giải thích câu tục ngữ Đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn Cách đây 3 giờ

    Có mấy ai trong đời chỉ ngồi ở nhà mà kiếm được rất nhiều tiền? Có mấy ai đi rất nhiều nơi mà không thu được bất kỳ một bài học kinh nghiệm sống nào? Tôi đã từng nghe một câu nói rằng, “cuộc đời là những chuyến đi”, mỗi cuộc hành trình của ta sẽ như một vùng đất mới mở ra bao điều thú vị, nó làm tôi chợt nhớ tới lời dạy của ông cha ta “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”.

    Câu tục ngữ khiến ta liên tưởng đến một con đường đang mở ra ngay trước mắt. “Ngày đàng” hay ngày đường, “đi một ngày đàng” biểu thị cho việc đi đây đi đó, tìm hiểu, khám phá cuộc sống xung quanh, từ đó ta sẽ thu được cho mình “sàng khôn” tức là những kinh nghiệm sống, hiểu biết, bài học quý giá có lợi cho bản thân. Như vậy, qua câu tục ngữ trên, ông cha ta đã răn dạy con cháu cần phải biết ra ngoài, đi đây đi đó để tìm hiểu cuộc sống, điều đó sẽ giúp mỗi người học hỏi được những bài học kinh nghiệm quý báu và sâu sắc.

    Vậy thì tại sao việc đi đây đi đó sẽ giúp ta có được “sàng khôn”? Cuộc sống xung quanh ta còn rất nhiều những điều hay, thú vị chờ ta khám phá. Nếu chỉ học qua sách vở, qua các phương tiện mà không có sự trải nghiệm thực tế, được chứng kiến tận mắt những kiến thức ấy ngoài đời sống thì ta khó có thể có được cái nhìn, sự thấu hiểu một cách toàn diện, kiến thức từ đó mà cũng chỉ là lý thuyết suông, khó thấm lâu. Một nhiếp ảnh gia làm sao có thể thành công nếu anh ta chỉ ngồi ở nhà, ở văn phòng để tác nghiệp? Một người tài xế làm sao có thể thực hiện công việc của mình nếu anh ta chưa từng đi qua những cung đường, đến những nơi khác nhau? Việc đi đây đi đó sẽ giúp ích cho tính chất công việc của mỗi người.

    Bên cạnh đó, khi ta ra ngoài, tìm hiểu cuộc sống xung quanh, ta sẽ có cho mình những trải nghiệm quý giá. Gặp được nhiều người, tiếp xúc với những đặc trưng vùng miền khác nhau sẽ giúp ta rèn luyện được khả năng giao tiếp, kỹ năng sống, hiểu được những phong tục, tập quán, thấm nhuần những tinh hoa văn hóa nhân loại. Con người ta từ đó cũng trở nên bạo dạn, cởi mở, mạnh mẽ hơn. Một người hay đi đây đi đó, có cho mình những kinh nghiệm, có khả năng giao tiếp tốt chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội mở ra trước mắt hơn những người không có một chút kinh nghiệm nào, không có khả năng giao tiếp dù cho kiến thức có uyên bác ra sao. Thay vì chỉ ngồi một chỗ chờ cơ hội tìm đến ta, làm một con ếch ngồi đáy giếng, tại sao không tự đứng lên và tìm cơ hội cho chính mình. Hồ chủ tịch của chúng ta chính là một tấm gương sáng về điều đó. Bác đã đi rất nhiều nơi, qua bao nhiêu quốc gia, làm bao nhiêu việc từ phụ bếp, quét tuyết, thợ chụp ảnh,..để rồi bác đã có cho mình biết bao kỹ năng sống, tiếp thu được những tinh hoa văn hóa…

    Cuộc sống của bạn có trở nên đa dạng, tuyệt vời hay không là phụ thuộc vào chính bạn. Một cuộc sống mà vĩnh viễn chỉ ngồi trong bốn bức tường, ngắm nhìn thế giới xung quanh qua trang giấy hay ô cửa sổ sẽ chỉ khiến người ta thu mình lại, không hiểu biết về cuộc sống, thiếu kỹ năng giao tiếp. Cuộc sống như vậy liệu có thực sự có ý nghĩa. Trong xã hội này cũng vẫn còn rất nhiều kẻ giống như những con “ếch ngồi đáy giếng”, cho rằng mình hiểu biết sâu rộng nhưng thực chất ra ngoài thế giới bao la kia, họ có thể bị vùi ngã bất cứ lúc nào. Vậy nên, ngay từ bây giờ, hãy định hướng và lên kế hoạch cho bản thân về những hành trình, những cuộc trải nghiệm . Tất nhiên, đi đây đi đó cũng phụ thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người, mỗi điều kiện và học, tích lũy những cái hay, cái tốt, cái tinh túy có chọn lọc chứ không phải cái gì cũng học, học một cách bừa bãi.

    Cuộc đời là những chuyến đi, dù gần hay xa thì cũng sẽ đến đích, chỉ là quãng đường đến đích của mỗi người sẽ là khác nhau, có thể sẽ có những khó khăn, nhưng cái ta nhận được thì sẽ lại những trái thơm quả ngọt. Lời răn dạy của ông cha ta thật đúng đắn và sâu sắc làm sao.

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Viết đoạn văn có đề tài nói về ý thức bảo vệ của công Cách đây 3 giờ

    Dù bạn ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào hãy luôn nhớ tới cụm từ "bảo vệ của công".Đó là trách nhiệm của mỗi công dân trong cuộc sống. Trong trường học, công viên hãy bất kể nơi công cộng nào cũng cần tới ý thức bảo vệ môi trường, tài sản của mọi người. Trước khi vứt rác hãy nhìn xô rác đằng trước mắt bạn và quảng cáo "hãy giữ cho môi trường xanh, sạch, đẹp" ở mọi nơi.Nếu bạn cho rằng điều đó không quan trọng và không ảnh hưởng thì bạn đã lầm. Bạn nghĩ sao khi người nước ngoài đánh giá rằng người Việt Nam thiếu văn hóa, vô ý thức? Trước khi làm gì hãy suy nghĩ thận trọng cho dù bạn ở đâu.Hãy nhận thức rằng bảo vệ của công chính là làm đẹp nhân cách bản thân mình. Môi trường có xanh, sạch đẹp, tài sản của mình hay của chung có đẹp đẽ, vẹn nguyên được hay không đều phụ thuộc vào mỗi cá nhân trong xã hội chúng ta. Tự ý thức được bảo vệ của công và tuyên truyền cho người khác cùng thực hiện là việc bạn nên bắt tay vào làm bây giờ. Hãy tự khẳng định bạn là người có văn hóa!

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Tác giả nào đã gọi cây phượng là hoa học trò Cách đây 3 giờ

    Tác giả Xuân Diệu

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Cảm nghĩ về mẹ Cách đây 3 giờ

    "Những ngôi sao thức ngoài kia

    Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.

    Đêm nay con ngủ giấc tròn

    Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"

    Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là nguời như vậy đó.

    Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.

    Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.

    "Bàn tay ta làm nên tất cả

    Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"

    Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều.

    Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà... thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.

    Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua.

    Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.

    Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.

    "Mẹ như biển cả mênh mông

    Con luôn ghi nhớ công ơn của người".

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Kể lại nội dung chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự Cách đây 3 giờ

    Việt Nam đất nước ta ơi
    Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn”
    Những cánh đồng lúa rộng mênh mông bát ngát đã trở thành biểu tượng của làng quê Việt Nam hết sức thanh bình yên ả, đi vào thơ ca nhạc họa của muôn đời. Dịp hè vừa rồi, nhân một chuyến đi thăm quê nội, em đã có dịp ngắm cánh đồng lúa của làng. Cảnh đẹp ấy đã trở thành dấu ấn khó phai mờ trong tâm trí em.

    Như đã thành thông lệ, dịp hè nào cũng vậy, em và cả gia đình lại trở về quê thăm ông bà nội. Trong mắt em, cái gì cũng thật lạ lẫm và mới mẻ. Kìa lũy tre xanh xanh đầu làng, kìa triền đê với những đứa trẻ mục đồng đang thả diều, thổi sáo, và cả con sông quê như dải lụa đào mang phù sa bồi đắp cho đồng lúa thêm tươi tốt. Nhưng ấn tượng nhất với em vẫn là cảnh cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Cánh đồng lúa nằm ở giữa làng, nhìn từ xa tựa như một tấm thảm vàng rực, khồng lồ. Mỗi khi gió thổi qua, tấm thảm ấy lại nhấp nhô từng đợt, những con sóng mải miết nối đuổi nhau đi về phía chân trời. Mới ngày nào lúa còn đang thì con gái, sắc xanh mơn mởn bao trùm khắp không gian, hương lúa lên đòng còn quyện trong gió mới, vậy mà giờ đây, cánh đồng lúa ấy đã đượm một màu vàng trù phú. Hạt thóc là hạt ngọc của trời. Để có được bát cơm dẻo thơm trắng ngần, người nông dân đã phải đổ biết bao mồ hôi và công sức: “Ai ơi bưng bát cơm đầy/ Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”. Những bông lúa nặng trĩu hạt làm thân cây như oằn xuống, báo hiệu một mùa màng bội thu. Hương lúa chín thoang thoảng dịu dàng bay trong gió, một mùi hương thanh khiết và tươi mới, làm dịu mát tâm hồn con người. Đó cũng là thứ mùi đặc trưng của đất, của hương đồng gió nội vào những ngày hè nắng cháy. Vào sáng sớm, khi đất trời còn đọng hơi sương, cánh đồng lúa im lìm như đang ngủ say, cả không gian chìm trong một màu huyền ảo tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Xa xa, thấp thoáng thấy vài chú trâu đang nhẩn nha gặm cỏ. Dưới ruộng, những chú cò trắng đang bì bõm lội để kiếm tôm, kiếm tép.

    Mùa lúa chín cũng là mùa nhộn nhịp, đông vui nhất trong làng. Em rất thích được chứng kiến cảnh mọi người thu hoạch lúa. Lúc trời mới tờ mờ sáng, các bác nông dân đã cùng nhau ra đồng, tiếng cười nói, trò chuyên rôm rả làm náo động cả một vùng. Trên gương mặt họ lấm tấm những giọt mồ hôi nhưng nụ cười lại sáng bừng bao niềm hân hoan, hạnh phúc. Bàn tay gặt lúa khéo léo nhanh thoăn thoắt, chả mấy chốc, những bó lúa được xếp gọn gàng trên xe để kéo về sân phơi. Tiếng cắt lúa, tiếng máy sát làm nên âm thanh rộn ràng của cuộc sống làng quê. Thóc đầy sân phơi tự bao giờ đã là biểu tượng của cuôc sống ấm no, trù phú, mang lại sự bình yên trong tâm hồn mỗi người. Những con đường quê ngày mùa còn ngập tràn sắc vàng của rơm rạ. Mùi rơm ngai ngái đã trở thành nét đặc trưng của những vùng quê đồng bằng Bắc bộ. Tôi thích nhất là được cùng đám trẻ con hàng xóm ra đồng bắt cào cào, châu chấu. Những chú cào cào, châu chấu bụng căng tròn nướng lên ăn còn đọng lại hương thơm và vị béo ngậy nơi đầu lưỡi. Vài chú chim sẻ sà xuống đồng để nhặt những hạt thóc còn vương vãi sau khi gặt.

    Được thăm cánh đồng lúa đã trở thành niềm mong đợi và háo hức của tôi mỗi lần về quê. Ngắm nhìn cánh đồng lúa, tôi cảm thấy thật yên bình và thêm phần gắn bó với quê hương mình hơn. 

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Kể lại câu chuyện đã có lần em mắc khuyết điểm Cách đây 3 giờ

    I. Mở Bài:

    Thứ hai tuần trước vì ở nhà ham chơi, không học bài để kiểm tra môn Lý nên tôi đã có hành động sai trái là mở sách và tập trong giờ kiểm tra. Chính điều này đã làm cho cô giáo buồn.

    II. Thân Bài

    1/ Sự việc mở đầu:

    - Đi học về, ăn cơm xong, tôi định lên phòng học bài chuẩn bị cho giờ kiểm tra Lý ngày mai.

    - Thằng bạn bên cạnh nhà qua rủ tôi đi chơi điện tử - một trò chơi tôi rất thích – tôi đi ngay, định chơi một lát rồi về nhà học bài.

    2/ Sự việc diễn biến:

    - Trò chơi hấp dẫn quá nên tôi về nhà khá trễ.

    - Tôi bị bố mắng: đi học về không lo học bài mà lại đi chơi (may là bố không biết tôi đi chơi điện tử, nếu không thì tôi ốm đòn). Bố bảo tôi về phòng học bài.

    - Tôi lí nhí xin lỗi bố và nhanh chân về phòng. Lúc đi ngang qua phòng anh trai, tôi thấy ti vi đang chiếu phim “Hiệp sĩ bóng đêm”. Sao lại nhiều thứ hấp dẫn thế này? Làm sao đây? “Xem một tí thôi rồi về học bài” – tôi tự trấn an mình.

    - Phim kết thúc khá muộn, hai mắt tôi díu lại. Tôi ngủ một mạch đến sáng.

    - Tôi choàng tỉnh và quáng quàng chạy đến lớp.

    - Tiết đầu là giờ kiểm tra Lý. Cả lớp im phăng phắc vì ai cũng chăm chú làm bài.

    - Tôi vô cùng bối rối. Đầu óc trống rỗng không một chữ thì làm sao? Trong đầu tôi hiện rõ điểm không tròn vo như giễu cợt và cây roi mây trên tay bố. - Thôi, đành liều vậy. Tôi mở vở bài tập và sách giáo khoa ra. Mặt lấm lét vừa chép vào bài kiểm tra vừa canh chừng cô giáo.

    - Đúng là “Thiên bất dung gian”. Tôi đang cặm cụi chép thì cô giáo xuất hiện. Tôi nhanh chóng gấp sách vở cất vào ngăn bàn. Cô gọi tôi đứng lên. Cả lớp đổ dồn những cặp mắt nhìn tôi. Tôi chối phắt ngay nhưng trước những lời lẽ chân tình của cô tôi đã cúi đầu nhận lỗi. Mặt tôi nóng ran, tôi vô cùng xấu hổ.

    3/ Sự việc kết thúc:

    Cô bảo tôi xuống phòng giám thị và viết bản kiểm điểm.

    Tôi vô cùng ân hận, xin lỗi cô và hứa không bao giờ tái phạm.

    Cô tha lỗi cho tôi và khuyên tôi nên chăm học và phải trung thực nhận lỗi

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Cảm nghĩ về mái trường em đang học Cách đây 3 giờ

    1. Mở bài:

    • Giới thiệu khái quát về trường em, về thầy cô, bạn bè ...
    • Nêu khái quát tình cảm của em với mái trường, với thầy cô, bạn bè...hs có thể nêu một tình huống, một hoàn cảnh cụ thể để trình bày cảm nghĩ, khuyến khích sự sáng tạo của học sinh.

    2. Thân bài:

    • Giới thiệu về mái trường thân yêu của em: Qua miêu tả những hình ảnh cụ thể, sinh động về mái trường: cổng trường, hàng cây, sân trường, lớp học với những dãy bàn ghế thân thuộc gắn bó với em hàng ngày.
    • Giới thiệu về thầy cô, bạn bè qua miêu tả, kết hợp kể chuyện, tạo tình huống, hoàn cảnh sinh động để bộc lộ cảm xúc, tình cảm của em với mái trường...
    • Trực tiếp trình bày cảm xúc, suy nghĩ của em về mái trường: mái trường trở nên thân thuộc, gắn bó với em, em yêu mái trường nơi có bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ, nơi nâng bước em vào đời...

    3. Kết bài

    • Khẳng định lại cảm xúc, suy nghĩ chung về mái trường thân yêu ...
    • Học sinh có thể liên hệ với nội dung Phong trào thi đua xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực đang được thực hiện ...
  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Sưu tầm những câu tục ngữ về con người và xã hội Cách đây 3 giờ

    1. Nòi nào giống ấy.
    2. Cây có cội, nước có nguồn.
    3. Giấy rách giữ lề.
    4. Cha già con cọc.
    5. Con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh.
    6. Giỏ nhà ai, quai nhà ấy.
    7. Khôn từ trong trứng khôn ra.
    8. Một giọt máu đào hơn ao nước lã.
    9. Máu chảy ruột mềm.
    10. Khác máu tanh lòng. 
    1. Một người làm quan cả họ được nhờ.
    2. Chim có tổ, người có tông.
    3. Chú như cha, già như mẹ *
    4. Sảy cha còn chú, sảy mẹ ấp vú dì
    5. Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng.
    6. Cháu bà nội, tội bà ngoại.
    7. Nó lú có chú nó khôn.
    8. Đắng cay cũng thể ruột rà,
    Ngọt ngào cho lắm cũng là người dưng.
    9. Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò,
    Chín tháng lò dò chạy đi.
    10. Trẻ lên ba cả nhà học nói.
    1. Dâu dữ mất họ, chó dữ mất láng giềng.
    2. Chị em dâu như bầu nước lã.
    3. Áo năng may năng mới, người năng nói năng thân.
    4. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng.
    5. Lời chào cao hơn mâm cỗ.
    6. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.
    7. Thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly.
    8. Tin bợm mất bò, tin bạn mất vợ nằm co một mình.
    9. Bán anh em xa mua láng giềng gần.
    10. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. 
    1. Cha mẹ sinh con trời sinh tính
    1. Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn.
    2. Dễ người dễ ta.
    3. Sẩy đàn tan nghé.
    4. Con sâu bỏ rầu nồi canh.
    5. Cả vốn lớn lãi.
    6. Bán hàng nói thách, làm khách trả rẻ.
    7. Quen mặt đắt hàng.
    8. Tiền trao cháo múc.
    9. Chớ bán gà ngày gió, chớ bán chó ngày mưa.
    10. Nhà gần chợ để nợ cho con. 
    1. Tiền không chân xa gần đi khắp.
    2. Đồng tiền liền khúc ruột.
    3. Của thiên trả địa.
    4. Của thế gian đãi người thiên hạ.
    5. Của một đồng, công một nén.
    6. Có tiền mua tiên cũng được.
    7. Người làm nên của, của không làm nên người.
    8. Người sống đống vàng.
    9. Thế gian chuộng của, chuộng công
    Nào ai có chuộng người không bao giờ.
    10. Nhiều tiền thì thắm, ít tiền thì phai. 
    1. Tiền bạc đi trước mực thước đi sau.
    2. Nén bạc đâm toạc tờ giấy.
    3. Của bụt mất một đền mười.
    4. Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, đồng tiền đi sau là đồng tiền dại.
    5. Mạnh về gạo bạo về tiền.
    6. Của bền tại người.
    7. Nhất tội, nhì nợ.
    8. Công nợ trả dần, cháo nóng húp quanh.
    9. Làm nghề gì ăn nghề ấy.
    10. Ruộng bề bề không bằng nghề trong tay. 
    1. Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ.
    2. Bầu dục chẳng đến bàn thứ tám, cám nhỏ chẳng đến miệng lợn sề.
    3. Thằng mõ có bỏ đám nào.
    4. Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò.
    5. Làm hàng săng, chết bó chiếu.
    6. Dò sông, dò bể, dò nguồn
    Biết sao được bụng lái buôn mà dò.
    7. Đi buôn nói ngay bằng đi cày nói dối.
    8. Bà chúa đứt tay bằng ăn mày sổ ruột.
    9. Muốn nói oan làm quan mà nói.
    10. Quan thấy kiện như kiến thấy mỡ. 
    1. Lễ vào quan như than vào lò.
    2. Quan thời xa, bản nha thời gần.
    3. Tuần hà là cha kẻ cướp.
    4. Hay làm thì đói, hay nói thì no.
    5. Cốc mò cò xơi.
    6. Cá lớn nuốt cá bé.
    7. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.
    8. Tức nước vỡ bờ.
    9. Con giun xéo lắm cũng quằn.
    10. Được làm vua, thua làm giặc.
    Xã hội:
    Nước đổ lá khoai.
    Đèn soi ngọn cỏ.
    Chó cắn áo rách.
    Gio cao, đánh sẽ.
    Giầu điếc, sang đui.
    No nên bụi, đói nên ma.
    Người giầu tham việc 
    Thất nghiệp tham ăn.
    Của người bồ tát
    Của mình lạt buộc

    Con người:
    Cá không ăn muối cá ươn, 
    Con không nghe cha mẹ trăm đường con hư.
    Đói cho sạch,rách cho thơm.
    Ăn cỗ đi trước,lội nước đi sau. 
    Người sống đống vàng.
    - Người là vàng của là ngãi.
    - Của đi thay người.
    - Người làm ra của chứ của không làm ra người. 
    - Lấy của che thân chứ không lấy thân che của.
    Một yêu tóc bỏ đuôi gà
    Hai yêu răng trắng như ngà dễ thương.
    - Người năm bảy đấng, của ba bảy loài.
    - Sống mỗi người một nết, chết mỗi người một tật.
    - Chết giả mới biết bụng dạ anh em.
    - Khôn ngoan đến cửa quan mới biết, giàu có ba mươi tết mới hay.
    - Chữ tốt xem tay, người hay xem khoáy.
    - Người khôn dồn ra mặt.
    - Trông mặt mà bắt hình dung.
    - Mỏng môi hay hớt, trớt môi nói thừa,

  • Lê Trần Khả Hân đã trả lời trong câu hỏi: Cảm nghĩ về khổ cuối của bài Tiếng gà trưa Cách đây 3 giờ

    I. Dàn ý chi tiết

    1. Mở bài

    Giới thiệu khổ thơ cuối bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh: Nhà thơ Xuân Quỳnh đã tái hiện một vẻ đẹp tâm hồn của những người lính vừa chân thực lại vừa giản dị trong tác phẩm “Tiếng gà trưa”. Đặc biệt ta cảm nhận rõ vẻ đẹp đó qua khổ cuối của bài thơ

    2. Thân bài

    – Hoàn cảnh sáng tác bài thơ: Đứng trước hoàn cảnh khốc liệt của đất nước, các thanh niên Việt Nam đã lên đường nhập ngũ, mang trong mình ý chí quyết tâm “xẻ dọc Trường Sơn” để đánh Mỹ. Tác giả Xuân Quỳnh hay nhân vật trữ tình trong bài thơ chính là một người chiến sĩ trẻ đang tham gia nhiệm vụ đó và đang cùng đồng đội lên đường vào chiến trường miền Nam chiến đấu

    -Mục đích chiến đấu giản dị và cao cả của người chiến sĩ: Điệp từ “vì” được lặp lại tới bốn lần trong khổ thơ đã nhấn mạnh rõ mục đích chiến đấu của người chiến sĩ, những mục đích của anh thật giản dị, tự nhiên nhưng cũng rất cao cả và vinh quang: vì tiếng gà trưa, vì bà, vì xóm làng và hơn hết là vì Tổ quốc

    -Tình yêu đối với bà, quê hương, đất nước: Tiếng gọi “Bà ơi!” vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào của một đứa cháu nhỏ, tiếng gọi ấy ngân dài trong nỗi nhớ bà, và nhớ quê nhà. Có thể thấy tác giả là một người rất yêu thương và kính trọng bà, chấp nhận mọi gian khổ để bảo vệ bình yêu cho bà

    Tinh thần và ý chí chiến đấu của người lính: Chính tiếng gà “cục tác” đã gợi nhớ và nhắc nhở, thôi thúc cho người chiến sĩ trẻ chiến đấu bằng mọi giá để bảo vệ bình yên đất nước, thanh bình cho quê hương

    3. Kết bài

     Khẳng định ý nghĩa khổ thơ cuối bài: Với giọng thơ nhẹ nhàng, tâm tình sâu lắng và gần gũi, mộc mạc, khổ cuối bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh đã cho ta thấm thía được tình yêu quê hương, đất nước của tác giả

Điểm thưởng gần đây (2356)

  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ
  • Lê Trần Khả Hân: trả lời câu hỏi, user trả lời được +5 (+5đ) Cách đây 3 giờ