YOMEDIA
NONE

Kể cho người bạn thân về một việc làm tốt của mình

Bằng hình thức viết thư , hãy kể cho người bạn thân của em về một việc làm tốt của mình.

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • Chào Vy

    Lâu lắm rồi mình mới viết thư cho bạn nhỉ?Kể từ hồi bạn chuyển đi đến giờ làng xóm xung quanh,trường học cũng có nhiều thay đổi nhưng các bạn trong lớp vẫn nhớ và quý mến bạn!Bạn thế nào rồi??Khỏe không??Việc học vẫn ổn định và đặt thành tích nhất lớp chứ?Cho mình hỏi thăm sức khỏe gia đình bạn nhé

    Vy biết ko??Tuần vừa qua trường mình đã tổ chức phong trào thi đua làm việc tốt,mọi người ai cũng hăng hái tích cực làm thật nhiều việc đó.Và mình cũng đã làm được một việc tốt mình vui lắm và muốn chia sẻ niềm vui này với bạn

    Đó là một buổi chiều mình đi học về,với cái nắng chói chang của mùa hè mình mong trở về nhà thật nhanh để có thể nhâm nhi ly nước đá,nhưng rồi mình bỗng thấy có một bà cụ đang xách rất nhiều đồ,có vẻ rất nặng mà hình như bà còn muốn sang đường nhưng xe đông quá.Nhìn thấy bà vất vả như vậy mình không nỡ vì thế mình đã chạy nhanh lại đỡ từ tay bà túi đồ lỉnh kỉnh nhẹ nhàng hỏi bà:

    -Bà ơi,bà muốn sang đường ạ?Vậy để cháu giúp bà nhé!

    -Bà cảm ơn con,con tốt bụng quá.Bà nở nụ cười trìu mến nhìn mình

    Giúp bà qua đường xong mình vẫn thấy bà ngồi đợi xe bus thế là mình ngồi xuống bên bà hỏi:
    -Bà ơi,bà đi đâu ạ??

    À,cháu gái bà mới sinh bà lên thăm nó,mà cháu có biết chuyện xe nào thì đi đến bệnh viện phụ sản ko??

    -À,nếu vậy thì trùng hợp quá,cháu cũng đang định đi chuyến xe ấy,cháu với bà đi chung được ko ạ?

    Bà nở nụ cười móm mém nói:
    -Cháu giúp bà nhiều quá,ngoan ghê

    -Hihi,cháu cảm ơn bà

    Chuyến xe số 06 dừng lại mình giúp bà lên xe cầm đồ chọn cho bà chỗ ngồi thoáng ko bị say.Xe vẫn cứ chạy trên con đường đầy nắng mình ko biết mệt mọi đã tan biến đâu hết chỉ còn lại niềm vui,lạ ghê ây!

    Bỗng xe phanh lại

    -A,kia rồi bệnh viện đa khoa phụ sản-Mình reo lên,quay sang bà mình nói:

    Bà ơi,mình xuống thôi,đến nơi rồi!

    -Vậy à.ta đi thôi!

    Hai bà cháu đi vô bệnh viện mình nhanh nhẹn tìm số phòng giúp bà

    -Hm.....m số 109 ở đâu ta?

    -A đây rồi,bà ơi phòng đây rồi-Mình reo lên vui sướng

    -Vậy à,vô vô đi cháu-Bà vui ko kém mình

    Ngoại-Tiếng gọi của ai đó khiến bà giật mình,như nhận ra cháu gái mình bà chạy lại liền hỏi han:

    -Cháu sinh có đau ko?

    -Ko mệt lắm chứ?

    Nhìn bà ân cần hỏi han cháu gái mình vui lắm,ơ nhưng như thế này liệu có phải việc tốt ko nhỉ?

    -Cháu gái lại đây nào-Bà kêu mình

    -À,dạ vâng

    Đây là cô bé đã giúp bà đi đến đây cháu nó ngoan lắm!

    -Oh vậy sao?Chị cảm ơn em nhé!

    -Dạ ko có gì đâu ạ,giúp bà em cũng thấy rất vui

    Mình ra về trong lòng có một niềm sung sướng khó tả,mình hạnh phúc vì có thể giúp mọi người ra là làm việc tốt vui vậy đó Vy ạ

      bởi Phan Hạ Vân 30/01/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Trước đây, tôi thường nghĩ rằng trong cuộc sống hằng ngày, không phải ai cũng có cơ hội để làm việc tốt. Nhưng rồi một chuyện đã xảy ra tuần trước khiến tôi hiểu là không phải như vậy đâu các bạn ạ. Tôi đã được chứng kiến một tấm gương người tôt việc tốt ngay tại lớp tôi. Tôi xin kể lại về tấm gương ấy là bạn Ngô Xuân Anh.

    Hôm ấy là tiết 4 môn sinh học thứ 3 ngày 12 tháng 1 năm 2015. Sau giờ ra chơi, Xuân Anh vào phòng bộ môn sinh cùng với các bạn trai và nhặt được tờ tiền 200.000 đồng. Cả lớp ồ lên có bạn còn nói: "Tại sao mình lại là người không nhặt được số tiền ấy nhỉ?" Thấy bạn Xuân Anh đưa mắt nhìn sau đó suy tư một

    hồi lâu như đang nghĩ: "Trả hay không trả? Có tiền, chắc là bạn sẽ mua truyện này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi ao ước từ bấy lâu,..." Thấy Xuân Anh cười tủm tỉm Một bạn trai liền nói: "Xuân Anh ơi, đừng đưa tiền cho cô giáo mà dùng tiền khao cả lớp trà đá đi." Một nửa lớp đồng thanh nói: "Ừ đúng rồi, Xuân Anh ơi đừng trả." Đột nhiên một bạn nói: " Bạn Xuân Anh ơi, hãy đưa lại tiền cho cô giáo để cô trả lại cho người mất đi. Cậu còn nhớ phong trào nhà trường phát động không đó là: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất."

    Còn một nửa kia của lớp cũng đồng ý, ý kiến của bạn đó. Một nửa lớp thì bảo không trả còn nửa kia của lớp thì bảo trả. Xuân Anh chỉ cười không nói, rồi đứng dậy xin phép cô Ngọc ra ngoài. Tôi nhìn theo và nghĩ "Hình như bạn muốn trả lại cho người mất hay sao ấy". Một lúc sau bạn lặng lẽ quay trở về phòng tiếp tục học với nét mặt thanh thản.

    Quả nhiên, sáng thứ 2, bạn Xuân Anh được cô hiệu trưởng tuyên dương trong giờ chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến Xuân Anh vô cùng xúc động. Việc làm của bạn ấy đã đánh thức trong tôi sự thật thà trả lại người mất dù là những vật nhỏ bé trong lớp. Tôi chợt hiểu ra rằng ai cũng có cơ hội để làm việc tốt, chỉ cần mình có một trái tim nhân hậu.

      bởi Lê Trần Khả Hân 23/08/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON