YOMEDIA
NONE

Biểu cảm về 1 loài cây

Hãy viết 1 bài văn biểu cảm của em về 1 loài cây nào đó mà em yêu thích

tự làm đừng chép mang nhé

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (4)

  • Màu xanh của đất nước ta đẹp nhất , bát ngát nhất là màu xanh của đồng lúa . Cây lúa , ruộng lúa , đồng lúa là hình ảnh thân thương của đất nước và con người Việt Nam . Nhân dân ta đã biết trồng lúa nước đã mấy ngàn năm . Con trâu , cây lúa là người bạn thân của nhà nông , đời đời kiếp kiếp :

    ''Bao giờ cây lúa còn bông

    Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn ''

    Và đúng vậy , cả ngàn năm nay cây lúa cũng như là đem đến sự ấm no cho mọi nhà . Nước ta ở xứ nóng có nhiều bình nguyên bát ngát , mênh mông . Sông Hồng Hà , sông Cửu Long Giang và hàng ngàn dòng soongkhasc đã mag nước ngọt chở phù sa bồi đắp nên những cánh đồng thẳng cánh cò bay , màu mỡ , bốn mùa xanh tốt . Ở miền Bắc nước ta phải gieo mạ , còn ở miền Na phải sạ lúa . Những nương mạ mới gieo , những cánh đồng mới sạ lúa , chỉ độ mới mười ngày sau đã có một màu xanh rờn trải dài , trải rộng như tấm thảm nhung căng tít tận chân trời xa . Sau một tuần trăng , gặp mưa thuận gió hòa đủ , đủ nước đủ phân , những cánh đồng lúa con gái biêng biếc xanh , phơi phới đâng lên dưới nắng hồng . Tháng ba , những cơn mưa đầu hè kéo tới . Tiếng sấm ầm ì ở cuối chân trời xa vọng , lúa lắng tai nghe rồi ''phất cờ mà lên ''

    Ngày tháng trôi qua , lúa có đòng đòng , rồi lúa trỗ , hoa lúa trắng nõn nà , hương lúa ngạt ngào hương xa . Lúa ngậm sữa , lúa uốn câu trog tiếng con cuốc khoắc khoải gọi hè .Nắng vàng tỏa khắp nơi , lúa chín dần . Những bông lúa vàng trĩu hạt reo rì ào trước gió. Ai đã từng nghe lú reo , luá hát ? Khúc nhạc đồng quê làm ngây ngất lòng người . Hương lúa chín thoảng đưa , màu lúa chìn vàng tươi thấm sâu vào hồn người bao niềm vui sướng kì lạ :

    ''ai ơi bưng bát cơm đầy

    deo thơm 1 hạt đắng cay mun phần ''

    Nông nghiệp phát triển , các nhà khoa học đã lai tạo được nhìu giống lúa ngắn ngày , cho năng suất cao . Nhưng ở nước ta xưa nay vẫn có 2 vụ lúa chính : vụ chiêm và vụ mùa .Ngày xuống đồng cày cấy , ngày bước vào vụ gặt , xóm thôn rộn rịp , nô nức như bước vào ngày hội . Tiếng máy cày , Tiếng máy bừa reo , Tiếng máy đập lúa rào rào từ mờ sáng đến thâu canh . Những vụ lúa bội thu , nhà nhà người người vui tíu tít .

    Cây lúa thảo hiền , cây lúa nhân hậu nên ko thái hóa thành cỏ dại . Một đời lúa cũng là 1 đời người . siêng năng , cần mẫn , hiến dâng , . Này nhé cây rạ cây rơm phải có nhìu rạ rơm :

    ''No cơm tấm , ấm ổ cơm "

    ăn chắc mặc bền là nết nhà cần tiết kiệm ; ổ rơm ấm lắm , con nhà nghè ko thể thiếu ổ rơm trog những ngày đông tháng già .

    Rơm là vũ khí : " hỏa mai đánh bằng rơm con cúi , cx đốt xog nhà dạy đạo kia - Gươm đeo dùng = lưỡi dao phay -cx chém rớt đần 2 quan nọ ""'' ( Nguyễn Đình Chiểu ) . Quân Tây Sơn dùng rơm tấp lên lá chắn gỗ để tiến đánh tiêu diệt đốn Ngọc Hồi của giặc Thanh xâm lược . Thời chống Mĩ , học sinh đến trường còn đội mũ rơm để chống bom bi của giặc ...

    ( tạm thời thế nhé , mk cần thời gian để nghĩ nhìu hơn , học tốt )

      bởi le anh quang 29/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Hà Nội - biết bao năm trôi qua vẫn chẳng đổi thay... Cứ mỗi độ xuân sang, thời tiết ấm áp lên, hoa sưa lại rực nở trên những con đường đầy mộng mơ của Hà Nội. Hoa sưa trắng cây, trắng trời như những bông tuyết bay trong gió mà chẳng bao giờ tan biến mất. Cái màu trắng muốt tinh khôi trong tiết trời se se lạnh sao mà yêu đến lạ. Cây sưa ngủ vùi giữa mùa đông lạnh lẽo dưới cái tán sù sì, với lớp lá vàng ảm đạm, để rồi một ngày xuân bỗng bừng lên trút cái lớp vỏ già nua trở thành nàng tiên mùa xuân xinh đẹp.

    Chẳng có một tâm hồn nào lại không một lần rung lên khi bắt gặp vòm hoa lặng lẽ kiêu sa ấy. Cũng chẳng có vần thơ, tranh nào diễn tả hết cái hồn của sưa, giống như tâm hồn người con gái Hà Nội. Một chiều lang thang trên những con đường quen thuộc, tôi chợt giật mình vì mới chỉ mấy hôm trước đây thôi, hoa sưa còn e ấp điểm vài sắc trắng trên những thân cành khẳng khiu mà giờ lại nồng nàn bung lên sức sống mãnh liệt. Bỗng nhiên cảm thấy lòng rưng rưng, như gặp lại một người bạn cũ. Chẳng có loài hoa nào lại cùng thay lá, đâm chồi, ra hoa và lụi tàn trong một mùa duy nhất như hoa sưa.

    Cũng thật chẳng sai khi ai đó nói rằng: "hoa sưa có mùa và mùa ngắn nhất năm". Nhanh lắm, cái khoảnh khắc hoa rộ lên để rồi lại vụt qua chỉ như trong chớp mắt. Vẻ đẹp tươi tắn nhưng cũng thấm đẫm những u hoài, hoa mang trong mình quy luật vĩnh hằng của tạo hoá, cái đẹp thế gian chẳng thể được cho riêng ai, rồi sẽ đến một lúc lụi tàn. Nếu như Hà Nội mùa thu làm say lòng người bởi hương hoa sữa thơm nồng từng con phố, nếu như mùa đông làm hiu hắt không gian với những cây sấu già trơ trụi, nếu như mùa hè cháy lên sắc tím bằng lăng, thì tạo hoá cũng thật công bằng khi ban cho mùa xuân một nét riêng của mình – hoa sưa. Dưới cái nắng nhẹ nhàng của mùa xuân, sắc hoa sưa thật chan hoà, dịu dàng, nhưng nếu đứng dưới tán hoa sưa sau cơn mưa, mới cảm nhận hết sự khác biệt kỳ lạ của nó.

    Giống như một thứ ánh sáng mát mẻ, vừa làm tâm hồn người ta thanh tĩnh, có thể xua tan hết muộn phiền... hoa sưa gắn với tôi "cả một trời" kỉ niệm của thời sinh viên. Đó là những ngày đi học qua con đường Hoàng Hoa Thám xanh mướt bốn mùa với những tán cây rợp lá. Đó là những chiều lang thang trong vườn Bách thảo để nhớ tên của các loài cây. Và đặc biệt hơn, đó là vào mùa xuân, khi những chùm sưa đầu tiên hé nở, rồi rộ lên như say, như mê trong một sắc màu tinh khiết.

    Năm nay, hoa sưa nở vẫn nhiều, vẫn đẹp đến lạ, nhưng tôi chợt thấy buồn vì không phải ai cũng hiểu và trân trọng vẻ đẹp một thành phố, nhờ có những chùm hoa sưa tinh khiết thanh tao. Tiền bạc, lợi lộc đã làm con người ta mờ mắt và ích kỷ phạm tội, để chẳng ngại ngần giữa đêm trộm đốn ngã từng thân cây gỗ sưa, để những dòng nhựa chảy ra âm thầm, xa xót. Khách du lịch đến Hà Nội cũng yêu sắc trắng thuần khiết của những chùm hoa li ti kia lắm. Thế nhưng họ đâu hiểu rằng loài hoa bé nhỏ này giờ không còn được sống cuộc sống bình yên.

    Giữa lòng phố cổ yên ả, cây sưa vẫn từng ngày từng giờ lo lắng bởi không biết sẽ bị đốn ngã lúc nào.. Năm nay, hoa sưa vẫn đẹp dịu dàng, vẫn say men hương nồng trời đất... Nhưng hoa có cảm hoá được chăng những tâm hồn cằn cỗi để một ngày biết rung động trước vẻ đẹp của cuộc sống? Biết hoa có lòng người? Biết người có hiểu lòng hoa......!?

      bởi Lê Trần Khả Hân 28/07/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • (…) Hồ sen nho nhỏ, tròn như con mắt, rải rác đó đây trên mặt đồng thênh thang, đầm sen to rộng, ào ạt gió trăng trải đến chân trời một màu xanh bênh biếc. Nếu một lúc nào đó, những cơn gió nổi tình cao hứng, nồng lên thì những tàu sen hình cái ô dựng ngược cũng theo gió mà nghiêng hồn mình, khô ánh bạc của mặt lá phía dưới và mặt trên thì nghiêng như cúi rạp, đổ hết những hạt nước đã ngọc – hoá xuống lòng hồ, hẳn con cá cái tôm dưới hồ kia được uống cả loài hương cho thơm đầy da thịt.

    Tháng Ba, sen nở tiên tròn, dập dềnh mặt nước lăn tăn gió sớm. Hình như những tràng ngó sen còn lơ mơ ngái ngủ dưới tầng sâu bùn ngấu nên cái cuống tàu sen chưa ngoi lên không trung vì “ngó ấy tờ mây”còn ẻo lả mỏng manh, chưa vương vấn nỗi trần thế oi nồng đầy đọa.

    Mùa hè chín mọng trái mận trái đào, trùm vải, chín mọng cả mồ hôi đường trường… như tình ái chờ trao gửi, búp sen mới nhô lên chiếc búp, như ngọn bút nông vừa xuất xưởng để chấm vào nghiêng mực để viết thành bất hủ câu thơ có hương hoa thầm kín, màu sắc khiêm nhường ai có tiền duyên mới được hưởng.

    Chưa hè mênh mông cao vợ trời quên, ta mỏi chân dặm dài được ngả lưng trên thảo cỏ gốc che ven đường, tháo đôi dép cho tan bàn chân buồn buồn đê mê sắc cỏ, hương sen hào phóng ùa đầy cái lồng lan ngực thị thành… thì con chim bị giam cầm lâu ngày trong đó cũng thêm thắm đỏ, phải hát lên một lời gì như nhịp sơn ca vút tầng không, như một sợi tơ sen bay lên, níu vào trời, ta mới chợt nhận ra thứ hoa đồng nội trắng sen hồng quý giá ấy, từ đầm hoang mà nên, từ bùn quê mà tịnh khiết… cho ta niềm thanh sạch với quê hương đất nước trường tồn là thế nào (…)

      bởi Thu Thu 28/07/2019
    Like (3) Báo cáo sai phạm
  • "Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng. em chở mùa hè của tôi đi đâu..."

    Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn. những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý. Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang. Hầu hết những người yêu hoa phượng đều nói: "Nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp". Phượng không đỏ thẫm như những như mấy bông hồng kiều diễm. Nó đỏ rực và thậm chí rất tươi. Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp quay.

    Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa. vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm giác thư thái, an lành. Phượng bắt đầu thắp lửa lúc đầu hè. Bởi thế mà cũng giống mọi người, tôi yêu hoa phượng bởi nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi. Phượng nở là dấu ấn của mùa thi. Ở đó, tôi dù thành công hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học và tôi vì thế đã trưởng thành. Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay. Ôi! Chỉ cần nghỉ vậy thôi tôi tôi cũng đã cảm thấy nao lòng. Năm nào cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm sao quên được cảm giác hồi hồi xao xuyến ấy.

    Cứ đến đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động. Tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm. bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà bây giờ phải tạm xa mấy tháng. Chúng tôi buồn thậm chí có bạn còn phát khóc khi phải trải qua những lần như thế. Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó sẽ mãi là biểu tượng cho tuổi học trò. Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi bởi nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ. Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà chính là hàng phượng đã chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành.

    Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là những kỉ niệm của năm học lớp 5. Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng chưa kịp trổ hoa. Hoa phượng không biết tự lúc nào đã trở thành 1 phần máu thịt của tôi. Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho 1 thời học trò đầy cảm xúc.

      bởi Lê Trần Khả Hân 28/08/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON