YOMEDIA
NONE

Phát biểu cảm nghĩ về 1 người thân trong gia đình

phát biểu cảm nghĩ của em về 1 người thân trong gđ

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ của em về một người thân trong gia đình.

    Bài làm

    Nếu các bạn hỏi tôi rằng : '' Ai là người thân nhất của tôi?'' chắc chắn tôi sẽ trả lời rằng '' đối với tôi, mẹ là người thân nhất''. Bởi vì riêng tôi, thẳm sâu trong trái tim, đã luôn có hình bóng mẹ rồi!

    Mẹ tôi năm nay đã 38 tuổi, mẹ là một giáo viên thực thụ trng bậc trường tiểu học. Mặc dù trong mắt một số người, mẹ tôi không phải là một người hoàn hảo nhưng đối với tôi mẹ là người phụ nữa hoàn hảo nhất. Mẹ tôi có một khuôn mặt hình trái xoan. Tóc mẹ dài ngang lưng, màu hạt dẻ. Đôi môi mẹ mỏng, hồng nhưng đẫ có màu hơi sẫm. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ thể hiện được những nỗi vất vả, khó khăn mà mẹ đã trải qua. Mẹ tôi có làn da màu nâu nhạt, hơi khô. Ấn tượng nhất với tôi đó là đôi mắt của mẹ, một đôi mắt nâu hai mí xinh đẹp dường như biết nói. Mối khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi dường như cảm nhân được mẹ có một nỗi buồn nào đó mà không thể nói ra. Nhưng mỗi khi tôi đạt được điểm cao, ngoan ngoãn nghe lời thì mẹ tôi lại quên đi được những nỗi buồn đó và mỉm cười trên môi. Tôi đã từng nghe một người bạn của tôi nói rằng:

    '' Dù trái đất có thay đổi hình dạng

    Dù cuộc đời có hàng vạn đau thương

    Dù đi đâu trên khắp mọi nẻo đường

    Đối với chúng ta, mẹ là người ta yêu nhất.''

    Đúng vậy, mẹ đối với tôi là tất cả. Tôi nghĩ rằng ai cũng vậy mà thôi. Bởi từ khi sinh ra, ai ai cũng có một người mẹ dịu hiền. Từ khi mang thai tôi, mẹ đã phải chịu đừng quá nhiều vất vả để mang trong mình một đứa trẻ, để có thể nuôi đứa trẻ đó khôn lớn. Mẹ phải kiếm thêm tiền cho ba tôi đi học thêm, phải lo lắng, chăm sóc cho tôi nhất là khi tôi còn nhỏ và hay bị ốm. Vì tiếng khóc của tôi, mẹ đã thức bao đêm để dỗ dành mà vẫn luon chuẩn bị kĩ càng cho công việc dạy học. Giờ đây, tôi đã là một học sinh có thành tích khá tốt trong ngôi trường cấp II. Đó là nhờ sự dạy dỗ ân càn của các thầy cô và công lao của mẹ đã nuôi nấng tôi. Vậy mà có đôi lúc tôi đã thốt lên những lời nói thiếu lễ độ với mẹ, bởi vì do thói đua đòi ham chơi, đã vậy tôi còn chẳng giúp đợ mẹ việc gì! Tôi biết tôi là một đứa con chưa được ngoan ngoãn như mẹ mong muốn và mẹ đã mắng tôi rất nhiều khi tôi mắc lôi. Tôi đã làm mẹ phải rơi nước mắt rất nhiều. Chính tôi cũng cảm thấy mình là một đứa con bướng bỉnh làm mẹ buồn rầu.

    Và rồi, tôi nhận ra lỗi sai của mình khi nhớ lại những kỉ niệm mẹ đã dành cho tôi. Mẹ chăm sóc tôi khi tôi bị ốm nawgj, lo lắng cho tôi cả những việc nhỏ nhặt nhất. Mẹ mắng tôi đánh tôi hóa ra cũng đều là vì lo nghĩ cho tôi, cho con người của tôi và cho tương lai sau này.

    Mẹ là người phụ nữ có một tình yêu cao cả biết nhường nào. Mẹ là dòng sữa yêu thương, là người cho tôi sức mạnh ban cho tôi những vòng tay ấm áp vỗ về. Giờ đây, ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng:

    '' Mẹ ơi, con không phải là một đứa bé ngoan, tính tình con ngang bướng, hay làm mẹ buồn lòng . Mẹ ơi! Hãy tha thứ cho con, con yêu mẹ nhiều lắm!''

    Các bạn ạ! Không có ai quan trọng bằng mẹ cả! Đã bao giờ các bạn hỏi mẹ có buồn không? Có bao giờ các bạn hỏi mẹ có đau không? Có lúc nào bạn nhìn nhận cách cư xử của mình với mẹ hay không? Nếu bạn đã là một người con của mẹ thì giờ đây, hãy biết quan tâm tới mẹ, làm mẹ vui lòng và đừng bao giờ để mẹ khóc về chúng ta.

    Còn riêng bản thân tôi, tôi sẽ bù đắp cho mẹ tất cả những gì còn thiếu sót. Cố gắng học tập thật tốt để làm mẹ vui lòng, trở thành một người con ngoan ngoãn, giỏi giang. Xem xét lại bản thân và xây dựng một tương lai tươi sáng

      bởi Phùng Tường 30/01/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Mỗi lần trời trở rét là nội của tôi lại đau. Như những lần còn ở dưới quê, lần này cũng thế, tôi ngồi cạnh vừa kể chuyện vừa bóp chân cho nội. Thỉnh thoảng, nội mở mắt nhìn tôi cười rất hiền từ.

    Năm tuổi, từ thành thị tôi về quê sống với nội theo yêu cầu của bố. Bố tôi nói, nội ở quê một mình buồn lắm, không ai trò chuyện lúc rảnh rỗi, cũng tội. Thế là tôi chuyển hẳn về sống ở quê. Căn nhà nhỏ tự dưng có hai bà cháu. Những lúc đi chợ xa, nội gửi tôi sang bên nhà hàng xóm. Tuy là con gái nhưng tính tôi thì nghịch hệt con trai nên mỗi khi tôi tung tăng, chạy nhảy cùng với lũ bạn trong làng về là nội lại phải lôi ngay tôi đi tắm. Tôi ghét tắm thế nên mỗi lần như vậy chẳng khác nào tôi đang hành nội. Những lúc rảnh rang, nội lại kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Chuyện cô Tấm hiền lành, Thạch Sanh dũng cảm, chuyện thằng Lý Thông ở ác... Sau mỗi lần như thế, nội lại khuyên tôi: sau này lớn lên cháu phải chăm chỉ, hiền lành, tốt bụng. Có vậy, cháu mới được nhiều người yêu mến.

    Những ngày tháng ở quê, nội thường nhờ một anh hàng xóm sang dạy chữ cho tôi. Buổi tối, tôi thường sợ ma, trốn không học bài đi ngủ sớm. Nội kiên nhẫn thắp đèn thức cùng tôi. Nội nói: rèn nét chữ cũng là rèn nết người cháu ạ! Thế là tôi lại cặm cụi ngồi tập viết. Nhưng chính vì thế mà giờ đây tôi phải cảm ơn bà bởi nếu không có những hôm như vậy thì chữ tôi chắc bây giờ xấu lắm. Và quan trọng hơn là nhân cách tôi sẽ ra sao?

    Năm ấy, mẹ tôi sinh thêm em bé. Khi em cứng cáp, bố về quê nội. Bố ở lại thăm bà mấy bữa, sửa lại hàng rào, lợp lại ngói cho bà. Tới ngày chuẩn bị lên thành phố, bố bảo tôi lên trên ấy mấy bữa để giúp mẹ tôi chăm sóc em khi bố đi công tác. Tôi không muốn rời xa nội, nhưng nội cứ dỗ dành tôi lên trên ấy với mẹ ít ngày rồi trở lại. Thế là tôi lại về thành phố. Lúc bố đi công tác vừa xong cũng là lúc tôi đến tuổi phải bước chân đến lớp. Ở quê nội trường học rất xa, nội lại già và yếu nên bố quyết định tôi không về quê nữa. Tôi sẽ ở lại và học ở đây. Tôi đành chấp nhận. Tôi yêu nội lắm, hình ảnh nội luôn hiện lên trong tâm trí của tôi – một người bà hiền từ, nhân hậu. Suốt những năm xa nội tôi luôn tự hỏi: không biết nội có thay đổi nhiều không? Tôi muốn đặt cho nội hàng loạt câu hỏi để nói lên niềm khao khát được về thăm nội của tôi.

    Tôi học ở thành phố đến năm lớp bảy thì bố đón hẳn nội ra sống với nhà tôi. Ngày đón nội, tôi theo bố mãi ra ga. Tôi vui mừng lắm. Tôi cứ mơ màng hình dung về nội. Nhưng khi nội bước ra khỏi toa tàu, tôi không thể cầm được hai dòng nước mắt. Nội đã già hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của tôi. Lưng nội đã còng rạp xuống, da mặt nhăn nheo, duy chỉ có ánh mắt và nụ cười của nội là không thay đổi. Nó vẫn gợi sự hiền từ và nhân hậu như xưa.

    Những ngày sau đó, tôi không giấu nổi sự vui mừng vì được sống trong vòng tay thương yêu của nội. Nhưng nội thì có vẻ khó khăn để làm quen với cuộc sống mà tôi biết là nội không hoàn toàn mong muốn. Bố cũng như tôi rất hiểu điều này nên thường xuyên an ủi nội. Lâu dần, nội đã quen và sống vui hơn.

    Giờ đây, tôi thực sự vô cùng hạnh phúc vì không phải xa nội nữa. Nội ơi! Giờ con đã lớn, con đã học Trung học phổ thông. Con đã dần hiểu được những lời dạy của nội khi xưa về việc rèn giũa nết người. Con sẽ làm cho nội vui trong suốt quãng đời từ đây của nội. Mong sao những việc làm của con sẽ làm vơi đi những nhọc nhằn của nội khi xưa.

      bởi Lê Trần Khả Hân 27/07/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON