Cảm nghĩ về người thân

bởi Bin Nguyễn 21/11/2018

Cảm nghĩ về người thân(ông,bà,cha,mẹ,anh,chị,bạn,thầy,cô giáo,......)

KO CHÉP TRÊN MẠNG,TỰ LÀM :))))))))))

Câu trả lời (2)

  • +)Cảm nghĩ về bố:

    Trong suốt cuộc đời minh, có lẽ người tôi không thể nào quên được chính là bố-người đã góp phần nuôi dưỡng để tôi được như bây giờ

    Bố tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi-cái tuổi đã bước qua thời trai trẻ của một người đàn ông. Bố có một đôi vai rộng, đôi vai ấy của bố đã gánh vác bao nhiêu nỗi vất vả của gia đình để dành tất cả những gì tốt nhất cho con cái. Nước da bố ngăm đen vì phải hứng mưa, hứng nắng, vượt qua bào nhiêu sương gió để đem lại hạnh phúc cho gia đình. Nhưng thứ mà tôi nhớ nhất vẫn là đôi tay của bố. Nhìn vào hai bàn tay mà trông thật xót xa, đôi bàn tay đầy những vết chai sạn do làm lụng vất vả để kiếm tiền nuôi sống gia đình tôi. Những vết chảy máu, thương tích do làm máy giờ cũng đã trở thành những vết sẹo hằn sâu vào cuộc đời bố.

    Bố tôi hiện đang là một công nhân ở một xưởng sản xuất máy móc. Ngày nào bố cũng đi sớm về khuya nhưng không bao giờ để lộ sự vất vả cho tôi biết. Nhiều lần đứng nép sau của nhìn bố mà trông thật đau xót. Hai đôi bàn tay ôm lấy chiếc lưng đau nhức, rên lên vì mệt mỏi. Có những hôm đi về bố còn vào tắm rửa luôn mà không ăn uống gì, lưng áo bố ướt đẫm, những giọt mồ hôi lăn thành từng dòng chảy dài trên gáy bố. Lúc đó, tôi cảm thấy rất giận mình vì không thể làm gì giúp bố mà chỉ biết đứng nhìn.

    Trong gia đình, bố luôn yêu thương và chăm sóc chúng tôi rất ân cần nhưng bố cũng rất nghiêm khắc mỗi khi tôi phạm lỗi. Có những hôm về sớm, bố thường vào bếp để giúp mẹ nấu cơm còn chúng tôi thì dọn bắt đũa để chuẩn bị ăn tối. Những hôm đó, cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm đầy ắp tiếng cười đùa vui vẻ. Lúc bấy giờ, tôi chỉ ước gia đình mình sẽ mãi như vậy.

    Trong công việc, bố luôn nỗ lực và cố gắng. Bố luôn học hỏi các bác công nhân đi trước cũng như tôn trọng, giúp đỡ những chú, cô công nhân đi sau vì thế ai ai cũng yêu quý bố.

    Tôi năm nay cũng đã học lớp 7, bố cũng đã già đi rất nhiều và có thể sau này bố sẽ không thể ở bên tôi nữa nhưng tôi vẫn sẽ luôn cố gắng để không phụ công ơn dưỡng dục của bố

    bởi Thuỳy Linhh 21/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • Thế mà đã hai năm kể từ ngày ông ra đi, nhanh thật. Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình yêu ông dành cho cháu, những ngày tháng tươi đẹp khi mà cháu chưa mất ông nhưng nó cũng đã xóa đi phần nào nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ôn đã ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản, tưởng như chỉ là một giấc mơ, nhưng nào có phải và nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.

    Nhưng thôi, khi nhắc về ông, không nên nói đến những nỗi buồn, bởi nhắc đến ông là nhắc đến một tấm gương sáng ngời về nghị lực, ý chí vượt lên trên khó khăn và thêm vào đó là một tài năng và những phẩm chất tuyệt vời.

    Cuộc đời ông luôn gặp nhiều khó khăn, bất trắc, nhiều trở ngại to lớn nhưng không gì có thể ngăn cản ông vượt lên. Lên bốn tuổi, cái tuổi mà con người ta mới bập bẹ nói, lững chững tập đi, ông đã không còn bố nữa. Vài năm sau,  mẹ ông cũng ra đi và nằm lại nơi nào ông cũng không biết. Người ta nói:

    “Mồ côi cha ăn cơm với cá

    Mồ côi má lót lá mà nằm”

    Thế mà chỉ mười năm đầu đời, ông đã không còn cả cha lẫn mẹ. Đau khổ là thế, nhưng đến năm 20 tuổi ông vẫn là một trong những học sinh xuất sắc của thành phố Huế. Hoạt động cách mạng, bị giặc bắt, tra tấn dã man, hành hạ đánh đập tàn bạo để đến mấy chục năm sau ông vẫn chịu di chứng: đó là căn bệnh suyễn. Và chắc chắn rằng nếu ông có những trận đòn ác liệt ấy thì đến hôm nay, lúc cháu đang viết những dòng này, có thể ông vẫn ngồi bên và mỉm cười với cháu, một nụ cười chất phác, hiền hậu mà cháu đã mất… Giữ vững những phẩm chất của một Đảng viên Cách mạng, ông được ra tù, thế nhưng không được đền đáp mà ông còn bị nghi ngờ, bị coi là lí lịch không rõ ràng. Bất công đến như thế nhưng ông vẫn sống, sống cho đời, làm việc cho đất nước và đã khẳng định được mình, ông làm nghề nhà giáo, trở thành Hiệu trường của trường Đại học sư phạm Huế và những học trò của ông hiện nay không thiếu những người thành đạt, trở thành hiệu trưởng của trường này, thứ trường kia. Ông không chỉ là tình yêu, là người ông mà còn là niềm tự hào lớn lao của cháu, còn nhứ khi cháu mới bốn, năm tuổi gặp bạn bè cháu khoe rằng: “Tao không biết ba tao làm nghề gì, nhưng  ông tao là một nhà khoa học”. Đối với cháu lúc áy, ông là to lớn nhất, giỏi giang nhất, vì đại nhất, ông là “một nhà khoa học” cơ đấy. Rồi thì lớn lên, hiểu rõ về ông hơn, cháu lại càng tự hào hơn khi cháu học lớp bảy, lớp của cháu có sử dụng cuốn sách mà ông viết. Cháu vẫn không sao quên được niềm sung sướng khi chỉ tay vào cuốn sách và hỏi: “Chúng mày có biết cuốn sách này của ai viết không? Ông tao đấy, ông tao chính là người viết cuốn sách này”. Và nhìn những đứa bạn trố mắt, trầm trồ đọc ba chữ “Lê Đình Phi” cháu cảm thấy lòng mình lâng lâng. Ôi thật tự hào và hạnh phúc biết bao! Nay, ông không còn nữa, những niềm tự hào ấy vẫn sẽ theo cháu suốt cuộc đời.

    Nhưng có tự hào bao nhiêu cháu vẫn ước gì mình được như xưa, được có ông bên cạnh, chỉ bảo ân cần. Nhớ sao những ngày xưa ấy, ông dắt tay cháu đi bộ trên đài Nam giao, chỉ cho cháu xem những ông Phật đứng, Phật nằm, kể cho cháu nghe những câu chuyện thật hấp dẫn. Hay chỉ cách đây vài năm, ông vẫn ngồi trên ghế nhựa, phe phẩy chiếc quạt, hỏi han, trò chuyện cùng cháu, cười với cháu và đố cháu những bài toán nho nhỏ. Ở nơi ông cháu luôn tìm thấy chốn yên bình nhất, thanh thản nhất. Ba mẹ có đôi khi giận dữ la mắng, đánh đập khi cháu hư. Những lúc ấy, cháu lại chạy đến với ông, lại ngồi cạnh ông, cười với ông, gần ông cháu lại thấy quên đi tất cả nỗi buồn.

    Nhưng nay! Cháu đã mất ông rồi! Hụt hẫng làm sao, đau đớn làm sao! Cháu không còn chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Lấy ai an ủi cháu và để cháu tâm sự? Buồn quá! Biết làm sao đây.

    Ông ơi! Ở trên ấy ông có nghe những lời cháu không ông? Chắc chắn ông sẽ nghe được rằng cháu thật lòng yêu ông! Yêu ông nhiều lắm!

    bởi Lê Trần Khả Hân 16/06/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Mời gia nhập Biệt đội Ninja247

Gửi câu trả lời Hủy

Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

Các câu hỏi có liên quan