YOMEDIA
NONE

Cảm nghĩ về mẹ

nêu cảm nghĩ về mẹ

tự làm nhé

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • Mẹ tôi – một người mẹ bình thường như bao người mẹ khác nhưng chỉ có mẹ của tôi mới phi thường đến vậy! Người ta thường nói rằng chỉ có tình yêu thương của người mẹ mới có sức mạnh để chinh phục mọi thứ trên thế gian này. Tình yêu ấy có thể ngọt, bùi, cay, đắng nhưng nó là hỗn hợp của sự pha trộn mồ hôi, nước mắt, cả cái hy sinh đau đớn ruột gan của mẹ cha.

    Mẹ tôi không đẹp như những người mẹ khác, rất bình thường, nhưng mẹ có nét đẹp của sự giản dị, chân chất làng quê, người con gái Quảng Nam mang đậm cái tiếng nói dễ mến ấy. Mẹ có nụ cười rất đẹp, đẹp đến tỏa ánh nắng vào tim tôi. Bởi vì nụ cười ấy cho tôi sự ấm áp của cuộc sống, của cái gì gọi là động viên khích lệ.

    Tôi sinh ra và lớn lên khác với tất cả đứa trẻ khác. Từ bé đã phải làm bạn với bệnh viện. Chắc rằng mẹ sẽ là người đau đớn nhất. Đứa con mình sinh ra lại chẳng thể hoàn hảo, mà lại mang những bước đi không như bạn bè trang lứa. Cha mẹ đã hết sức để chăm lo, đôn đáo với những ca phẫu thuật miệt mài hàng tiếng, những tiếng khóc thét đau đớn. Tôi nhớ cách đây 5 năm, tôi lại phẫu thuật 1 lần nữa, và mẹ là người đồng hành cùng tôi. Mẹ bồng bế tôi với hai cục bột chân to tướng, chắc nặng gần tạ mất. Thế mà mẹ vẫn bồng và chạy đi từ nơi này đến nơi nọ, mọi khó khăn mẹ đều cùng tôi vượt qua. Chưa bao giờ mẹ nói với tôi rằng mẹ khổ, mẹ mệt cả. Tất cả chỉ là nụ cười khi nhìn tôi. Ngày ở bệnh viện, mẹ nằm trên chiếc ghế xếp với cái chăn mỏng, chắc hẳn đau lưng và lạnh lắm mà tôi thì hay khóc nữa. Ôi, nghĩ lại thấy sao khó khăn thế, vậy mà giờ cũng đã được 5 năm ròng rã.

    Mẹ siêng lắm, mẹ chăm chỉ và vất vả từ bé. Mẹ có mái tóc đen nhánh, làn da trắng như mây trông thật đẹp. Gia đình tôi làm nông, kinh doanh buôn bán, rất vất vả. Ngày nào mẹ cũng cùng chiến binh xe cup chạy ròng rã ngoài đường với những chuyến hàng nặng hàng tạ phi trên đường đầy cát bụi. Rồi mẹ lại đến chờ tôi trước cổng trường đón tôi về mãi đến năm tôi lên lớp 8 mới tự đi xe được. Đỡ được một gánh nặng cho mẹ rồi, tôi thấy vui hơn nhiều và thoải mái hơn. Tôi nhớ có lần, tôi bị những đứa bạn trêu chọc, tôi khóc rất nhiều, và mẹ liền bế tôi vào lòng, thủ thỉ: "Con yêu à, mẹ biết con đang cảm thấy mình bất hạnh, chán ghét cuộc sống này, nhưng con là đứa ***** yêu quý nhất, là niềm tự hào của cha mẹ. Mẹ chỉ mong con mạnh mẽ, cố gắng, hãy đừng bao giờ quan tâm đến lời nói đó, vì chúng không suy nghĩ trước khi nói đấy. Bởi vì con là con gái của mẹ nên phải khác với tất cả những đứa trẻ khác. Con yêu à.. ". Những lời ấy làm tôi nhớ mãi, khắc cốt ghi tâm cho đến tận bây giờ, để mỗi khi thấy buồn tôi lại phải tiếp tục chiến đấu. Hơi ấm của tình yêu mẹ dành cho tôi dạt dào lắm, nó xua tan bao phiền muộn, cùng tôi đi trên những chân trời góc bể nào. Ấm nồng hương vị của tình yêu bất diệt.

    Tôi yêu mẹ! Yêu tất cả những gì mẹ có, kể cả những sợi tóc bạc trên đầu mẹ, những đốm tàn nhang nhỏ trên khuôn mặt tròn phúc hậu ấy, cả những lúc mẹ gắt gỏng mình, trở nên một người khó ưa đi nữa thì mẹ vô cùng tuyệt vời. Bởi vì mẹ tôi là "siêu nhân" của lòng tôi và anh trai tôi. Chúng tôi yêu mẹ và muốn gửi ngàn lời cảm ơn đến mẹ. Mẹ yêu!



      bởi trần thị ân 29/11/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Sau những giờ học căng thẳng trên lớp hay khi có chuyện buồn, tôi chỉ mong trở về nhà thật nhanh để nhìn thấy người mẹ thân yêu của tôi. Với tôi, mẹ là người vô cùng quan trọng, chẳng ai có thể thay thế mẹ của tôi. Với tôi, mẹ là người sinh thành, nuôi nấng, chở che. Mẹ là niềm hạnh phúc của đời tôi. Mẹ luôn dành cho tôi những tình cảm yêu thương, tốt đẹp nhất.

    Mẹ tôi đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ có dáng người thon thả, làn da mẹ màu nâu. Tóc mẹ dài đến ngang vai, màu hoe vàng. Mẹ có khuôn mặt phúc hậu. Khi nhìn gương mặt ấy tôi biết mẹ yêu tôi đến nhường nào. Khi tôi buồn, tôi ốm, đôi mắt mẹ trũng sâu hằn lên những nỗi lo lắng suy tư. Tôi vui, mắt mẹ ánh lên những tia sáng hy vọng. Tôi yêu nhất ở mẹ đôi mắt, đôi mắt mẹ là cánh cửa của tâm hồn mà mẹ luôn dang rộng để đón tôi vào.

    Nhưng tôi yêu quý mẹ còn bởi những gì tốt đẹp mẹ mang đến cho tôi. Mẹ rất thích công việc của mình – nghề giáo viên. Nhưng sau khi sinh ra tôi và em tôi, mẹ phải nghỉ một năm ở nhà để chăm sóc anh em tôi. Mẹ hy sinh tất cả để cho gia đình mình có giây phút đầm ấm bên nhau. Mẹ dạy anh em tôi học bài trên lớp, cách nói năng, cư xử với mọi người. Khi chúng tôi sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhở. Mẹ nói em tôi là con gái nên phải cẩn thận, khéo léo. Mẹ thường cho em tôi đi chợ để học cách chọn rau quả, thịt, cá. Lúc nấu ăn mẹ cũng cho nó phụ cùng, vừa nấu mẹ vừa giảng giải, hướng dẫn chuyện bếp núc. Vì mẹ tôi là giáo viên dạy nhiều bộ môn nên chuyện học hành của anh em tôi môn nào mẹ cũng hướng dẫn được. Tôi lớn lên được như bây giờ, đã biết khóc biết cười đúng cảm xúc của mình, tôi cười, mẹ cũng mỉm cười làm niềm vui của tôi nhân lên nhiều lần. Khi tôi buồn, mẹ chia sẻ làm nỗi buồn của tôi vơi bớt đi. Mẹ luôn chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi. Với tôi, mẹ là người phụ nữ hoàn mĩ nhất thế gian.

    Mẹ ơi! Mẹ là người mà con yêu thương nhất! Cuộc đời con không thể không có mẹ, mẹ dạy cho con những điều hay để con có thể nhìn thấy tương lai tươi sáng. Con sẽ học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Con mong mẹ sẽ sống mãi bên con, con yêu mẹ lắm, mẹ của con!

      bởi Thăng rank 20/03/2020
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON