YOMEDIA
NONE

Chứng minh Qua ca dao, người dân Việt Nam đã thể hiện được...

Qua ca dao, người dân Việt Nam đã thể hiện được những tình cảm thiết tha và cao quý của mình. Em hãy làm sáng tỏ nhận xét trên dựa vào những bài ca dao đã học và các bài đọc thêm ở chương trình Ngữ Văn 7 .
> Lập dàn ý
> Làm bài văn nghị luận hoàn chỉnh
( Ai giúp mk với đang cần gấp ạ . Cảm ơn nhiều )


Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (1)

  • Dàn ý

    – Đặt vấn dề

    Từ định nghĩa ca dao dẫn tới vấn đề cần chứng minh:

    Ca dao là tiếng nói trái tim, là kho tàng tình cảm của nhân dân

    Thật vậy, từ nghìn xưa đến nay, trong quá trình sống, làm việc, chiến đấu, nhân dân ta đã sản sinh vô vàn câu ca dao để tỏ bày tình cảm của mình. Nhận xét về điều này, có người cho rằng: “Qua ca dao, người bình dân Việt Nam đã thể hiện được những tình cảm thiết tha và cao quý của mình”.

    I- Giải quyết vấn dề. ;

    1- Thể hiện được tình yêu quê hưcỉng đất nước:

    * Gắn bó, ca ngợi, tự hào với bao cảnh đẹp của quê hương đất nước

    – Gió đưa cành trúc la đà

    Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.

    – Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

    Non xanh nước biếc như tranh họa đồ

    – Thấy dừa thì nhớ Bến Tre

    Thấy bông sen nhớ đồng quê Tháp Mười…

    * Đó cũng là lòng yêu nước, thể hiện tình nghĩa đồng bào “Người trong một nước” ý thức đoàn kết tương trợ nhau:

    – Bầu ơi! Thương lấy bí cùng

    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.

    – Nhiễu điều phủ lấy giá gương

    Người trong một nước phải thương nhau cùng

    2- Thể hiện tình yêu thương gia đình:

    * Tình cảm sâu nặng nhất, thiêng liêng nhất là tình mẫu tử, ơn nghĩa sinh thành:

    – “Công cha như núi Thái Sơn

    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

    – “Ngồi buồn nhở mẹ ta xưa”

    Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”

    * Tình vợ chồng gắn bó thiết tha, chung thủy:

    – Râu tôm nấu với ruột bầu

    Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.

    – Thà rằng ăn bát cơm rau

    Còn hơn cá thịt nói nhau nặng lời

    – “Một thuyền một bến một dây

    Ngọt bùi ta hưởng đắng cay chịu cùng”

    – Thuận vợ, thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn

    3- Thể hiện tình yêu thiết tha với cuộc đời:

    * Gắn bó với lao động:

    – Chồng chài, vợ lưới, con câu

    Chàng rể đóng đáy, con dâu ngồi mò

    – Trên đồng cạn, dưới đồng sâu

    Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa.

    * Yêu lao động người nông dân yêu cả ruộng đồng, gắn bó với thiên nhiên

    – Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng mênh mông bát ngát.

    Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng cũng bát ngát mènh mông

    Thân em như chẽn lúa đòng đòng

    Phất phơ trước ngọn nắng hồng buổi mai.

    * Chính tình yêu sâu nặng đối với cuộc đời lạc quan vui sống đã khiến người lao động vượt lên tất cả khó nhọc, gian lao.

    – Cày đồng đang buổi ban trưa

    Mồ hôi thảnh thót như mưa ruộng cày

    Ai ơi! Bưng bát cơm đầy

    Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.

    – Công lênh chẳng quản bao lâu

    Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng

    – Trong đầm gì đẹp bằng sen

    Lả xanh bông trắng lại chen nhị vàng

    Nhị vàng bông trắng lá xanh

    ần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

    III- Kết thúc vấn đề

    – Ca dao là bức tranh phác họa tâm tình của nhân dân ta, tuy không đầy đủ, nhưng cũng sơ nét cho thấy sự phong phú và tha thiết của những tình cảm cao quý ấy.

    – Ca dao không chỉ đem lại xúc cảm thẩm mĩ của văn chương mà còn góp phần quan trọng vào việc bồi dưỡng tâm hồn chúng ta.

    Bài làm

    Ca dao không những là tiếng nói của khối óc mà chủ yếu còn là tiếng nói trái tim của nhân dân ta. Thật vậy, trong hàng ngàn năm sống, làm việc và chiến đấu đã qua, cha ông ta đã bày tỏ tình cảm buồn vui của mình trong vô vàn câu ca dao gợi cảm. Qua đó, chúng ta cảm nhận được nhữngtình cảm thiết tha và cao quý của người Việt Nam mình thật rõ rệt. Đầu tiên, tiếng nói trái tim ấy thể hiện khá sinh động tình yêu quê hương đất nước của cha ông ta. Đó là niềm tự hào, gắn bó kháng khít với bao danh lam thắng cảnh của nơi chôn nhau cắt rốn. Điều này dễ hiểu.

    Thời xưa, điều kiện đi lại khó khăn, hiểu biết của mỗi người đều có hạn, ít ai hình dung được hết một dải gấm vóc non sông trải dài từ Bắc chí Nam của đất nước mình. Do vậy, mỗi người, ai cũng gắn bó máu thịt với làng mạc quê hương, ruộng lúa, bờ tre, ngọn rau, tấc đất của mình. Chính vì lẽ đó mà người dân xứ Lạng tự hào:

    Đồng Đăng có phố Kì Lừa … Bỏ công bác mẹ sinh thành ra em.

    Người con của mảnh đất xứ Nghệ cũng hãnh diện về quê hương mình:

    Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

    Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.

    Xưa kia hay ngay cả bây giờ, trong hàng triệu người Việt Nam, có biết bao người chưa một lần đặt chân đến Kinh kì (Đông Đô, Thăng Long, Hà Nội), mảnh đất trái tim Tổ quốc. Thế nhưng ai lại không xúc động tâm hồn khi nghe thấy những lời ca thắm thiết:

    Gió đưa cành trúc la đà

    Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.

    Dù yêu một cây đa bến nước vô danh, hay yêu bức “họa đồ” của một vùng “non xanh nước biếc” hữu danh nào đó, thì đây cũng là khởi điểm của tình yêu đất nước, là tình cảm cao quý, thiêng liêng đối với hồn thiêng sông núi Việt Nam. Chính từ tình yêu cao cả ấy mà mỗi người Việt Nam xác định được một thái độ tình cảm đúng đắn, đối xử thân ái với nhau, “chị ngã em nâng”, “lá lành đùm lá rách”, hỗ trợ nhau trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Khi ấy, lòng yêu nước thể hiện ra ở tình cảm đồng bào máu thịt:

    Bầu ơi thương lấy bí cùng

    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.

    Bầu và bí tuy là khác giống, nhưng vẫn mang nặng nghĩa chị tình em, vì cùng sinh trưởng chung trên một giàn. Con người đâu khác. Tuy nguồn gốc, hoàn cảnh và địa vị xã hội khác nhau, nhưng mọi người vẫn tồn tại trong cùng chung một đất nước. Trong quá trình dài lâu sống chung với nhau như thế, tình cảm hình thành, phát triển, trong ngôn ngữ Việt Nam chúng ta có từ đồng bào để chỉ “người trong một nước”. Từ đó, một câuca dao đầy gợi cảm đã nảy sinh từ nghìn xưa, đến nay ai ai cũng nhớ nằm lòng:

    Qua ca dao, người bình dân Việt Nam đã thể hiện được những tình cảm thiết tha và cao quý của mình

    Nhiễu điều phủ lấy giá gương

    Người trong một nước phải thương nhau cùng.

    Trong ca dao Việt Nam, tình yêu đất nước đồng bào thiết tha, nồng thắm bao nhiêu thì tình cảm gia đình càng thiết tha nồng thắm bấy nhiêu. Điều này đã rõ. Gia đình từ nghìn xưa vốn là đơn vị cơ bản của đất nước. Gia đình thuận hòa, êm ấm là góp phần làm nên một xã hội phồn vinh hạnh phúc. Ai cũng biết trong tình cảm gia đình, cao quý nhất là tình cảm của con cái đối với các bậc sinh thành. Ca dao có biết bao câu tuyệt đẹp về mối quan hệ này:

    Công cha như núi Thái Sơn

    …Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

    Đặc biệt, ca dao có những câu tuyệt đẹp về tình cảm mẹ con:

    Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ,

    Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương.

    Vì thế, khi chia xa, phải rời mẹ, có người con nào không khỏi bâng khuâng đau xót:

    Chiều chiều chim vịt kêu chiều

    Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.

    Trân trọng tình cảm gia đình, nhân dân ta đề cao tình yêu vợ chồng gắn bó nồng thắm, thủy chung. ‘“Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn”. Cả trong cảnh ngộ đói nghèo, khổ cực, người bình dân vần yêu đời: Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon. Bởi lẽ họ nghĩ là:

    Thà rằng ăn bát cơm rau

    Còn hơn cá thịt nói nhau nặng lời.

    Trong cuộc sống, nhân dân phải làm việc vất vả, thường xuyên va chạm với biết bao trở ngại chông gai, hiểm nguy, cùng cực, nhưng từ nghìn xưa, người lao động vẫn luôn giữ được lòng son sắt với cuộc đời. Có gì nhọc nhằn hơn công việc một nắng hai sương, dầm mưa dãi gió, để mong sao có được “dẻo thơm một hạt”. Thế mà họ làm nên đươc bao khúc hòa ca lao động:

    Trên đồng cạn dưới đồng sâu

    Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa.

    Mỗi thành viên một việc làm, kể cả con trâu nữa chứ! Đủ thấy đối với nhà nông, thật đúng “con trâu là đầu cơ nghiệp”, nên được họ yêu thương biết mấy. Thử nghe lời họ thủ thỉ với con trâu:

    Trâu ơi! Ta bảo trâu này

    Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta

    Cấy cày vốn nghiệp nông gia

    Ta đây, trâu đấy, ai mà quản công

    Bao giờ cây lúa còn bông

    Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.

    Gắn bó khăng khít với thiên nhiên, hơn ai hết, người nông dân yêu mến, hãnh diện trước bức tranh thiên nhiên hào phóng, tươi đẹp, có cả phần xương máu, mồ hôi của cha ông bao đời, của cả chính mình góp phần tô điểm:

    Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng mênh mông bát ngát

    Đứng bên tê đồng, ngó bên ni đồng bát ngát mênh mông

    Thân em như chẽn lúa đòng

    Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.

    Chính lòng yêu đời, niềm lạc quan, đã giúp người lao động vượt lên mọi gian khổ nhọc để vui sống, vững tin:

    Công lênh chẳng quản bao lâu

    Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng.

    Cho dầu phải lâm vào cảnh đời đau thương tủi cực, phải lỡ bước sa chân, người nông dân hướng thiện, trước sau vẫn giữ vẹn một tấm lòng nhân hậu thủy chung, nào khác con cò trong câu ca dao gợi cảm: dù chết vẫn muốn được chết trong sạch, thanh cao:

    Có xáo thời xáo nước trong

    Đừng xáo nước đục đau lòng cò con.

    Bởi vậy, có người so sánh vẻ đẹp tâm hồn của người nông dân với hoa sen:

    Nhụy vàng bông trắng lá xanh

    Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

    Là phương tiện để bày tỏ tiếng nói trái tim, nói chung, ca dao đã thể hiện khá sinh động, tuy chưa phải là đầy đủ và toàn diện những sắc thái tình cảm thiết tha và cao quý của nhân dân lao động, nhưng cũng đủ cho ta thấy một đời sống tinh thần phong phú, đa dạng của những người đã sản sinh ra nó. Ngày nay đọc lại, ai cũng thấy ngoài giá trị nghệ thuật văn chương, ca dao còn có giá trị nhân văn to lớn.

      bởi Nguyễn Hữu Cường 04/12/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON