YOMEDIA

Tả về cánh diều tuổi thơ - Văn mẫu lớp 4

Tải về
 
IN_IMAGE

Học247 xin giới thiệu đến các em bài văn mẫu Tả về cánh diều tuổi thơ dưới đây nhằm giúp các em học sinh lớp 4 có thêm tài liệu tham khảo để viết văn ngày càng hay hơn. Chúc các em có được những bài văn thật hay nhé!

ADSENSE

Đề bài: Em hãy quan sát và tả lại cánh diều tuổi thơ bằng một bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Tuổi thơ của chúng tôi được nâng lên từ những cánh diều. Chiều chiều trên bãi thả, không cứ gì chúng tôi, người lớn cũng hò hét nhau thả diều thi.

Diều của người lớn làm bằng cả dây tre, to mất người khiêng. Lúc thả lên trời cánh diều khổng lồ ấy chao lắc như đảo đồng, ở dưới đất, đám người lớn có vẻ bị lùn đi một chút, đang ăn thua nhau từng tấc một...

Năm em học lớp 3 bố em đã làm cho em một chiếc diều, nó được bố em quét sơn màu vàng, đuôi diều lại được sơn bằng màu đỏ để dễ nhìn và nhìn trên bầu trời nó giống như một lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay. Chiếc diều được làm hoàn toàn bằng tre và túi nilon nên rất chắc chắn, tuy cũng không to lắm nhưng em thường phải nhờ bố khiêng ra hộ.

Cánh diều của trẻ con chúng tôi mềm mại như cánh buồm, thanh sạch vì không hề vụ lợi. Trong khi người lớn chạy bật móng chân để rong diều thì đám mục đồng chúng tôi sướng phát dại nhìn lên trời. Sáo lông ngỗng vi vu trầm bổng. Sáo đơn rồi sáo kép, sáo bè... như gọi thấp xuống những vì sao sớm.

Ban đêm trên bãi thả diều thật không còn gì huyền ảo hơn. Có cảm giác diều đang trôi... Người lớn về dần, bỏ mặc chúng tôi với bầu trời thảm nhung khổng lồ. Chúng tôi chỉ còn có trăng, sao và những cánh diều. "Bay đi, diều ơi, bay đi...!"

Cứ mỗi buổi chiều đến, khi nắng đã dịu dần em lại mang diều lên đê ở sau nhà, em sẽ là người cầm dây, bố sẽ là người cầm diều chạy rồi thả để diều bay lên, những ngày có gió mạnh chiếc diều bay lên cao vút, tung tăng bay lượn giữa trời. Sau đó bố còn làm cho em một chiếc sáo nhỏ gắn trên đầu chiếc diều, khi gặp gió thổi nó kêu vi vu rất tuyệt vời, kì nghỉ hè là khoảng thời gian em thả diều nhiều nhất, em rủ các bạn cùng chơi, những cánh diều đủ màu sắc cứ bay lượn trên bầu trời, tiếng sáo vi vu cứ vang mãi trên vùng quê yên bình, và cứ thế gắn bó với cánh diều chúng em đã có một kì nghỉ hè thật ý nghĩa.

Cánh diều ấy đã là cả tuổi thơ của em, tuy chẳng phải cái gì cao sang, đắt đỏ, chẳng phải những chuyến đi du lịch đây đó nhưng đối với em, cánh diều là vô cùng bổ ích và yà ý nghĩa. Dù sao này có lớn lên, đi xa quê hương em sẽ vẫn nhớ mãi hình ảnh cánh diều tuổi thơ của em.

2. Bài văn mẫu số 2

Tuổi thơ của em gắn với những cánh diều quê hương, nó là người bạn của em trong những buổi chiều khi đi thả trâu.

Chiếc diều của em do bố em làm cho, nó được bố em sơn màu trắng và đuôi của cánh diều được sơn màu đỏ để nhận biết. Chiếc diều được bố em làm từ tre của nhà, vì vậy nó rất chắc. Bề ngoài chiếc diều được bọc bằng những giấy ni lông, chiếc đuôi của diều thì được làm rất dài khi lên cao nó vẫy trông rất đẹp. Chiếc diều đó được làm rất lớn vì vậy phải cỡ tầm 2 người khiêng mới được.

Mỗi buổi chiều khi đi thả trâu em với bạn gần nhà lại rủ nhau thả diều, em là người cầm dây, bạn là người cầm diều và chạy để cho chiếc diều bay lên. Những lúc không có gió chúng em rất muốn thả diều nhưng lại không lên được, có những ngày chiều mùa hạ có nhiều cơn gió lớn chúng em lại thả diều và tiếng sáo được thiết kế trên chiếc diều kêu vi vu, nó vang vọng trên không trung. Khi lúc đậu gió có khi em còn cho nó đỗ đêm, và đến sáng hôm sau em mới cho nó xuống, những thời gian thả diều thật tuyệt vời nó gắn liền với thời niên thiếu của em.

Em rất yêu quý cánh diều tuổi thơ, nó là những trò chơi bổ ích của em trong thời tuổi thơ.           

3. Bài văn mẫu số 3

Quê hương nào chẳng có cánh diều bay trong những ngày hè êm ả. Từ bao đời nay, thú chơi diều đã trở thành một trò chơi truyền thống của làng quê Việt Nam. Già, trẻ, lớn, bé ai mà chẳng có những kỷ niệm thiết tha. Tuổi thơ nào mà chẳng ôm ấp một cánh diều lộng gió trong cả những giấc mơ. Không hiểu sao, mỗi khi nhắc đến thời thơ ấu, người ta không thể không nhắc đến những cánh diều bay bay trong giai điệu ngân vang, réo rắt của sáo trúc. Phải chăng nó đã trở thành bóng hình dân tộc níu bước quay về những mảnh hồn đang sống xa quê.

Thú chơi diều rất đa dạng về hình thức, phong vị. Diều có chiếc nhỏ bằng cái quạt nan, có chiếc to bằng cánh phản. Có chiếc diều ta đưa bạn đua bè khóc ngằn ngặt để bố phải đi tìm sợi dây, mảnh giấy làm cho chơi trong chốc lát buổi chiều hè nắng vàng ruộm, gió vi vu. Cũng có những chiếc diều phải kỳ công gọt rũa, nắn khung, uốn dáng để trong buổi hội làng vinh dự đón mừng giải nhất cho rượu tràn, pháo nổ suốt đêm thâu. Khó tả làm sao cái cảm giác sung sướng đến bàng hoàng khi nắm chắc trong tay sợi dây dù căng níu một cánh diều trên bầu trời lộng gió. Cánh diều nâng giấc tuổi thơ, dìu những chú bé con vào trong giấc ngủ nhẹ nhàng, êm ái. Tiếng sáo trúc vi vu như điệu nhạc bổng trầm, thổi vào lòng ta tiếng nói tuổi thơ mà ta đã đi qua dẫu biết rằng không thể nào trở lại.

Ngày nay, chúng ta gần như không thể tìm được ở bất cứ nơi đâu trong thành phố của chúng ta một cánh diều mơ ước. Những năm chín mươi của thế kỷ trước, khi trên thị trường đồ chơi xuất hiện những loại diều hiện đại bằng nilon, bằng vải đủ màu sắc, đủ kích cỡ thì những cánh diều của giấy phèn, của cật tre và sáo trúc đã không còn chỗ đứng. Muốn thoả mãn nỗi nhớ tuổi thơ, không còn cách nào khác là phải đạp xe gần hai mươi cây số sang Chèm hay Bắc Ninh vào những ngày hội thi diều.

Có lẽ vì vậy mà bây giờ ít có cậu bé nào ở thành thị còn lưu lại được trong ký ức tuổi thơ sâu nặng một cánh diều. Lấp vào những khoảng trống đó là tri thức của thời đại “ bão táp trí tuệ, công nghệ thông tin”. Giờ đây đọng lại trong trí óc của trẻ thơ không gì hơn là một lượng kiến thức đồ sộ của nhà trường và những trò chơi hiện đại như điện tử, vi tính hay những tập truyện tranh nhiều màu. Bên cạnh đó chúng ta cũng nhận thấy một điều rằng dù trẻ có muốn chơi diều thì điều kiện thành phố chúng ta cũng không cho phép.

Chúng ta thường gặp những biển báo cấm thả diều vì có đường dây điện chạy qua. Chúng ta biết rằng một đứa trẻ phát triển toàn diện không chỉ là có trình độ tri thức mà song song với nó còn là một thể chất và một tâm hồn khoẻ khoắn. Liệu trẻ còn giữ được một giấc ngủ nhẹ nhàng êm ái. Nhiều khi ngẫm lại thấy cuộc sống của lớp trẻ bây giờ hơn tuổi thơ của chúng ta ngày xưa nhiều lắm. Trẻ có đầy đủ điều kiện về cả vật chất và khoa học kỹ thuật để phát triển tài năng, trí tuệ. Thế mà dường như tâm hồn trẻ thì đang dần mất đi những nét văn hoá truyền thống quê hương. Thật khó tìm trong cuộc sống của chúng ta hôm nay một nét tài hoa về một thú chơi dân dã.

Những bàn tay như múa trên bàn phím vi tính đã thay thế rồi những bàn tay chẻ tre, gọt gỗ, khoét sáo, dựng khung… Xã hội đang chuyển động với nhịp độ mãnh liệt theo bước tiến của khoa học kỹ thuật, lớp trẻ cần phải học tập và rèn luyện để xứng đáng với vị trí chủ nhân đất nước tương lai. Nhưng nên chăng song song với điều đó hãy giữ lại cho trẻ một tuổi thơ ngập tràn những kỷ niệm êm đềm – một tuổi thơ bay bổng với cánh diều lồng lộng giữa trời xanh.

4. Bài văn mẫu số 4

Tuổi thơ của mỗi người chúng ta ai ai cũng có những kỉ niệm thật đẹp với biết bao đồ vật thân thương và tuổi thơ của em cũng vậy. Tuổi thơ của em gắn với những triền đê cỏ xanh mướt và cánh diều vi vu trong suốt những ngày hè.

Không như những bạn cùng trang lứa, cánh diều của em không phải được mua từ chợ mà được chính tay ông ngoại – người thương yêu em nhất làm cho em. Diều có thể có nhiều hình dáng và màu sắc khác nhau và diều của em có hình chiếc thuyền, màu trắng trong suốt trông rất đẹp. Chiếc diều không quá lớn, đủ cho em cầm và được ông nội cắt dán rất tỉ mỉ. Thân diều được làm bằng những thanh tre vừa chắc khỏe vừa dẻo dai đã được ngoại lựa chọn rất kĩ lưỡng và tinh tế. Bên ngoài những thanh tre đã được tạo thành khung ấy được dán một lớp ni lông trong suốt rất tuyệt để nó thật nhẹ và có thể nâng cánh mình bay lên thật cao thật xa. Bên cạnh thân diều, còn có một chiếc sáo bé bé, xinh xinh, mỗi lần cánh diều ấy bay lên cao là tiếng sao lại cất lên vi vu, vi vụ nghe rất êm tai. Để cánh diều ấy có thể bay ca trong gió mà không tuột đi mất cần có một sợi dây làm bằng dù, được cuốn chặt vào một cái ống hoặc một que gỗ.

Mỗi buổi chiều mùa hạ, em lại cùng với lũ bạn thả diều trên triền đê gần nhà, em là người cầm dây, bạn là người cầm diều và chạy để cho chiếc diều bay lên. Chiếc diều theo gió bay lên thật cao hòa cùng với tiếng sáo vi vu nghe thật êm tai như mang ước mơ của lũ trẻ chúng em bay đi thật cao, thật xa đến với những chân trời mới với biết bao điều thú vị. Những buổi chiều cũng lũ bạn thả diều trên đê đã trở thành những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ trong em.

Cánh diều là một món đồ chơi rất gần gũi và tuyệt vời. Dù sau này lớn lên, rời xa nơi đây nhưng hình ảnh cánh diều và những buổi chiều thả diều cùng chúng bạn sẽ mãi trong em.

------Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp------

 

ADMICRO

 

YOMEDIA
ON