YOMEDIA

Tả cảnh thanh bình ở một miền quê hay thành phố - Văn mẫu lớp 5

Tải về
 
IN_IMAGE

Bài văn mẫu Tả cảnh thanh bình ở một miền quê hay thành phố dưới đây nhằm giúp các em dễ dàng hơn khi viết bài văn tả về một cảnh cụ thể nào đó mà em đã quan sát được. Đồng thời, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé!

ADSENSE

Đề bài: Em hãy tả về cảnh thanh bình ở một miền quê hay thành phố mà em đã quan sát được.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người

Đối với mỗi đứa trẻ chúng tôi, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng con đường, căn nhà hay góc làng đều đầy ắp những kỉ niệm. Nhưng có lẽ, nơi luôn đem đến cho tôi sự yên bình chính là cánh đồng của quê hương.

Những ngày hè được về quê thăm ông bà ngoại. Tôi thường dậy rất sớm và cùng ông ngoại đi dạo trên con đường ven cánh đồng. Khi ấy, ánh mặt trời của ngày mới chỉ vừa bắt đầu ló rạng nhưng cũng đủ khiến mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá. Những ruộng lúa xanh mướt trải dài mênh mông. Gió từ xa thổi vào khiến cho những hàng lúa đung đưa như nhảy múa trước gió. Từ phía đường làng đi lại, một vài bác nông dân vừa đi vừa trò chuyện thật vui vẻ. Không khí buổi sáng ở cánh đồng thật trong lành mát mẻ làm sao.

Vì là mùa hè nên chẳng mất bao lâu sau, nắng đã lên cao bao trùm khắp nơi. Những giọt sương cũng tan dần. Bầu trời trở nên xanh hơn và cao hơn, không có một gợn mây nào cả. Tiếng chim gọi nhau ríu rít nghe thật vui tai. Lúc này, cánh đồng như được bao phủ bởi một màu vàng thật ấm áp của nắng. Và của cả những bông lúa vàng ươm, trĩu nặng nữa. Mùi lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Tôi thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là một vụ mùa bội thu của các bác nông dân đây.

Cũng vào lúc này, các bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. Những chú trâu được thả đang thung thăng gặm cỏ ở phía đồi xa. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi, hết đàn này đến đàn khác. Mỗi người một công việc của mình, ai cũng thật bận rộn. Một không khí tươi vui hòa quyện tạo ra một bức tranh làng quê thật yên bình và tràn đầy sức sống. Tôi cùng ông đi dạo thêm một lúc nữa rồi trở về nhà. Bây giờ, có lẽ bà đã chuẩn bị xong bữa sáng cho hai ông cháu rồi.

Mỗi lần về thăm quê, tôi luôn thích thú khi được cùng ông dạo quanh cánh đồng làng. Khi ấy, trong lòng tôi lại dâng trào một tình yêu tha thiết đối với khung cảnh tuyệt vời ấy. Tôi rất yêu quê hương của mình.

2. Bài văn mẫu số 2

Hằng năm, cứ đến hè là em lại được bố mẹ cho về quê ngoại chơi. Quê hương của em là một vùng đất thanh bình và yên ả. Mỗi sáng, bà ngoại thường dắt em ra đồng để ngắm nhìn khung cảnh quê hương. Những hạt sương sớm còn đọng trên cỏ non xanh biếc. Chúng khiến cho bàn chân của em cảm thấy thật mát lạnh. Gió từ bờ sông thổi về mát rượi. Bước trên con đường mà lòng em cảm thấy dễ chịu biết bao.

Lúc này, mặt trời chưa nhô lên hẳn mà vẫn còn lấp ló sau lũy tre làng. Xa xa, tận trong làng, tiếng gà, tiếng vịt và cả tiếng trâu bò… kêu rộn lên đòi ăn. Khói từ các chái nhà bốc lèn, quyện với vị phù sa theo gió từ sông thổi vào nghe ngai ngái, ấm nồng và thân thuộc.

Lúc em cùng bà ngoại về đến nhà thì mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng xuống vạt vật. Cây cối khắp nơi đều tràn trề sức sống. Con đường làng cũng nhộn nhịp người qua lại. Người đi làm, người đi chợ… Ai cũng bận rộn với công việc của mình. Còn em thì cảm thấy thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn quê hương tuyệt đẹp của mình.

3. Bài văn mẫu số 3

Cả thời thơ ấu của em đều sống ở quê ngoại, một miền quê tươi đẹp và cũng vô cùng yên bình.

Nhìn từ xa, nơi đây tựa như một bức tranh sơn thủy mặc. Dãy núi Đình Cương sừng sững, trang nghiêm để cho những người dân nơi đây nhớ về một thời oanh liệt của cha ông. Dòng sông Bến Đá chảy lững lờ dọc theo con đường về khu di tích Hành chính Nam Trung Bộ. Hai bên bờ sông, lũy tre xanh rì rào khúc hát bốn mùa, những hàng cây cao vút soi mình xuống mặt nước gương trong. Nhìn ra dòng sông ấy là khu di tích lịch sử – nhà lưu niệm nơi làm việc của cụ Huỳnh Thúc Kháng, một ngôi nhà tranh mái lợp đã từng trải nắng mưa.

Sau lưng nơi đây là một xóm nhỏ được bao bọc bởi lũy tre làng. Ở cuối xóm là đầm sen rộng mênh mông. Vào mùa sen, những bông sen trắng, sen hồng nhấp nhô trong khóm lá rung rinh. Hương sen phảng phất mơ hồ khiến sự yên bình càng trở nên rõ nét hơn. Bên kia xóm nhỏ là vườn dừa nhà ngoại. Những cây dừa thân to, cao vút trông thật oai vệ nhưng cũng thật mơ mộng. Hoa dừa rơi trắng cả sân nhà, tàu dừa uyển chuyển giữa một không gian lộng gió. Văng vẳng đâu đó là tiếng sáo dừa du dương cùng tiếng ru con à ơi của người mẹ. Âm thanh ấy đã đánh thức một miền quê yên tĩnh trong những buổi trưa hè. Ra khỏi làng một đỗi là cánh đồng cò bay thẳng cánh, ruộng lúa xanh tươi. Thỉnh thoảng có những đàn trâu no cỏ đi về. Tất cả đã tạo nên một cảnh đẹp yên bình, tươi vui, ấm áp.

Miền quê thanh bình đó chính là nơi em được sinh ra và lớn lên, em yêu nơi này biết nhường nào.

4. Bài văn mẫu số 4

Nhắc đến nơi thanh bình thì em không thể quên được đó chính là quê hương em. Quê em là một vùng quê tuyệt đẹp và cái làm em nhớ nhất vẫn là sự thanh bình ở nơi đây.

Vào buổi sáng sớm, những chú gà trống đứng trên đống rơm trước nhà cất tiếng gáy “Ò ó o…”. Tiếng gáy như một chiếc đồng hồ báo thức quen thuộc gọi mọi người thức dậy chuẩn bị cho một ngày mới bắt đầu.

Các ngôi nhà cứ san sát nhau, những làn khói bếp bay ra hòa quyện cùng không khí nơi đây luôn có cảm giác ấm cúng. Xa xa, mặt trời từ từ hiện lên sau lũy tre làng tỏa từng tia nắng ấm áp làm sương tan dần. Lúc ấy, em thường đưa tay đón lấy từng giọt sương như đón lấy những điều may mắn, tốt đẹp của một ngày mới. Sương đã tan dần, con đường làng trở nên nhộn nhịp bởi các bác nông dân đang ra đồng gặt lúa. Trên cánh đồng, lúa đã chín rộ báo hiệu cho một vụ mùa bội thu. Những bông lúa nặng trĩu hạt như trả công cho người nông dân sau bao nhiêu ngày tháng vất vả “dãi nắng dầm sương”. Ánh nắng chiếu rọi làm cánh đồng như một thảm lụa vàng khổng lồ. Tiếng cười nói của các bác nông dân hòa với tiếng chim làm cho không gian như bừng sáng và đẹp hơn.

Sự thanh bình ở quê em hết sức giản dị nhưng em rất thích và yêu quý nó. Có lẽ bây giờ cũng như sau này em sẽ luôn luôn nhớ nó. Em tự hứa với bản thân là sẽ luôn cố gắng hết sức để sự thanh bình này còn mãi mãi với thời gian.

------Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp------

 

ADMICRO

 

YOMEDIA
ON