YOMEDIA

Miêu tả trận bão lụt khủng khiếp mà em được chứng kiến - Văn mẫu lớp 5

Tải về
 
IN_IMAGE

Xin giới thiệu đến các em bài văn mẫu Miêu tả trận bão lụt khủng khiếp mà em được chứng kiến dưới đây đã được Học247 sưu tầm và tổng hợp từ những bài văn mẫu của học sinh trên cả nước nhằm giúp các em có thêm tài liệu tham khảo để viết văn ngày càng hay hơn. Chúc các em có được những bài văn thật hay nhé!

ADSENSE

Đề bài: Bằng một bài văn ngắn em hãy miêu tả trận bão lụt khủng khiếp mà em đã được chứng kiến.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Mỗi năm, đồng bào miền Trung đều phải hứng chịu nhiều hậu quả do bão lũ gây ra. Trận lũ năm hai nghìn là một trong những trận lũ có sức công phá mạnh mẽ nhất trong thập kỷ qua.

Bầu trời tối sầm, mưa không ngớt, xung quanh toàn một màn nước trắng xóa. Đó là cảnh tượng của những nơi trận lũ diễn ra. Tất cả những gì ở nơi đây bao trùm một thứ gì đó đơn điệu mà ẩn chứa bao nguy hiểm cùng với màn trắng của nước là màu xanh của ngọn cây, những cây cổ thụ dám đương đầu với dòng nước lũ và những mái ngói nhấp nhô - nơi duy nhất để người dân bám trụ. Mọi người từ cụ già đến trẻ em đều sống trong tâm trạng lo lắng, hoang mang, lo sợ, làn da xám đi vì lạnh. Có những đứa trẻ mới sinh ra mới vài tháng, cơ thể như không còn chút sinh lực. Họ sống trong tình trạng thiếu thốn không điện, không thức ăn, nước uống. Nhiều thanh niên đi mò trong biển nước những cây lúa còn sót lại một cách vô vọng.

Chính phủ đã kêu gọi tinh thần “Lá lành đùm lá rách”. Đâu đây, những chiếc xuồng cứu trợ màu da cam tươi cười đến với nhân dân. Rồi cả những chiếc trực thăng cũng được huy động, dù chỉ là những gói mì nhỏ bé nhưng trong đó chan chứa tất cả tình cảm của nhân dân khắp mọi miền hướng về miền Trung thân yêu. Màu áo xanh của bộ đội, của thanh niên tình nguyện; màu áo vàng của các chiến sĩ công an ngày đêm gắn bó với bà con vùng lũ. Mọi người đều cố gắng lấy lại tinh thần và sức lực, dũng cảm vượt qua những tháng ngày gian khổ. Trên những mái nhà ẩm ướt, khói đã bốc lên và nhờ những gói mì và hạt gạo ít ỏi đó mà đôi môi con trẻ trở lại hồng hào. Những chiếc bè đỏ dập dềnh chờ đợi một điều kỳ diệu.

Trận lũ đã đi qua nhưng nó để lại bao cảnh thương tâm. Người nông dân "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", không quản ngại "một nắng hai sương" giờ lại tay trắng. Nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò... đều trôi theo dòng nước lũ. Nơi đây chỉ vài tháng trước còn là một khu dân cư đông đúc mà bây giờ đã tiêu điều biết bao. Không chỉ có thế, trận lũ còn cướp đi bao sinh mạng người vô tội. Bao gia đình lâm vào cảnh "tan đàn xẻ nghé": đứa trẻ mắt đỏ hoe gọi cha, người vợ mất chồng, người mẹ mất con. Tôi có thể nhìn rõ gương mặt bạo tàn và nụ cười nham hiểm của “Thủy Tinh độc ác”. Hắn cười trên nỗi đau khổ của người khác, tiếng cười nghe thật ghê rợn. Những hòm ủng hộ đồng bào lũ lụt ngày ngày vẫn được ăn no để làm vơi đi phần nào đau khổ của người dân nhưng có một điều chắc chắn rằng: nỗi khổ mất đi một người thân là không gì bù đắp được.

Cơn lũ dữ rồi cũng qua đi. Cuộc sống của người dần dần trở lại nhịp thường ngày nhưng nỗi lo âu, phấp phỏng thì vẫn còn đó. Còn tôi, tôi nghĩ rằng trí thông minh do tạo hóa ban cho con người, vậy chúng là sẽ dùng nó để chế ngự thiên nhiên.

2. Bài văn mẫu số 2

Thiên nhiên sẽ chẳng bao giờ biết nương tay nếu chúng ta vẫn tiếp tục không tuân thủ những quy luật vận hành của nó. Càng bước sang thế kỷ văn minh, con người càng phải chịu những cơn thịnh nộ kinh hồn của thiên nhiên. Sóng thần ở Indonesia hay cơn bão khủng khiếp Catina vừa đổ bộ vào nước Mỹ tuần này rõ ràng là những minh chứng không gì thuyết phục hơn cho điều ấy.

Một biển nước mênh mông với bao điều đáng sợ chiếm trọn mười phút mục dự báo thời tiết của đài truyền hình. Cơn bão dù đã được dự báo trước nhưng người dân Mỹ vẫn phải hứng trọn một lần nổi giận của thần biển Poseidon đông. Cả một thành phố công nghiệp chìm trong mênh mông biển nước. Thuyền cứu hộ chạy ầm ầm trong thành phố như chạy giữa mặt sông. Lác đác đây đó còn lại một vài ngôi nhà nổi lên phần nóc hoặc trần. Trên đó không biết có bao nhiêu người đang gào khóc dơ tay cầu cứu. Tình cảnh trông đến thảm thương. Chẳng ai có thể ngờ được ở nước Mỹ lại có những cảnh tượng đau lòng như vậy.

Nước trong thành phố bắt đầu chuyển màu đen. Nó bị ô nhiễm nặng bởi bao nhiêu thứ trong đó có không ít xác người. Cả thành phố ngột ngạt trong cảnh không điện, không thức ăn, nước uống, không thuốc men. Tình cảnh gợi những căn bệnh hiểm nghèo dễ dàng lấn đến trong nay mai. Cả thành phố vẫn đang kêu cứu còn nước thì chưa hề có dấu hiệu rút đi. Cả nước Mỹ đang ở tình trạng vô cùng khẩn cấp. Cũng may mấy ngày sau,. Nước rút và nhờ có sự nỗ lực của tất cả mọi người đặc biệt là của quân đội, cảnh sát và những tình nguyện viên, nhiều người dân đã được cứu ra khỏi vùng nguy hiểm. Tuy phải chen chúc trong những trại tập trung nhưng họ vẫn còn may mắn hơn bao người chết đói, chết rét hay bị bão lũ cuốn đi.

Ôi! Còn thiệt hại về vật chất thì không thể nào kể nổi. Nhà thì đổ, ô tô bị nước cuốn trôi, đường dây điện đứt nước rút đi nhưng cả thành phố vẫn ngập trong bùn đất đen nhánh và nhão nhoét. Hết bão nhưng bây giờ mới là lúc bệnh tật hoành hành. Đấy là còn chưa kể nỗi đau thê thảm của bao gia đình mất người thân. Phải có đến hơn một nửa số gia đình trong trận bão phải chịu cảnh “tan đàn xẻ nghé”. Sự mất mát đau thương ngày một lớn thêm không thể lấy gì bù đắp. Dù cả thế giới đang nỗ lực hết mình với tinh thần tương thân tương ái nhưng so với những mất mát đã qua sự bù đắp ấy chẳng thấm tháp gì.

Dù chỉ được nhìn thấy qua màn ảnh nhỏ nhưng tôi có thể cảm nhận hậu quả trận bão thật là to lớn. Cả thế giới đang hướng về nước Mỹ bằng một sự cảm thông nhưng qua đó, quốc gia nào cũng phải giật mình. Thiên nhiên không phải dễ gì nắm bắt và điều tiết được dù quốc gia ấy có thế lực kinh tế lớn đến cỡ nào.

3. Bài văn mẫu số 3

Năm nay, giữa tháng bảy âm lịch, nước từ thượng nguồn sông Hồng đổ về, gây ra cảnh ngập lụt kéo dài. Ruộng vườn, nhà cửa, trường học, trạm y tế... của bao làng xóm ven sông bị nhấn chìm trong biển nước.

Quê em là một vùng đất bãi nằm ngoài đê cho nên thường phải hứng trọn những hậu quả ghê gớm của mùa lũ. Từ trên đê nhìn xuống, sông Hồng ngầu đỏ phù sa, cuồn cuộn chảy, cuốn theo vô số thứ, từ những cây rừng bật gốc, những mảnh thuyền vỡ nát, đến những căn nhà làm bằng tre nứa cũng bị cuốn trôi vùn vụt cùng với những bè lau sậy... Mặt sông lúc này trông thật đáng sợ. Bờ bãi bên kia sông bị đẩy lùi ra xa tít tắp.

Gần một tuần nay, mưa tầm tã. Bầu trời xám xịt, chớp rạch nhoang nhoáng, sấm sét đì đùng. Gió quật tơi tả những vườn chuối, vườn ngô xanh tốt. Nước lũ dâng cao đã đến mức báo động số 3. Tình hình rất nguy cấp. Chính quyền xã đã kịp thời sơ tán dân chúng vào phía trong đê. Mấy chục dãy lán dựng tạm cho bà con có chỗ trú thân. Trâu bò cũng được tập trung trên gò đất cao ở gần điểm cạnh. Đội thanh niên xung kích đi tuần liên tục đến phát hiện những chỗ rò rỉ ở thân đê. Dân làng đành bó tay đứng nhìn những ngôi nhà ngập trong nước và thành quả lao động suốt mấy tháng trời giờ bị lũ cướp trắng mà lòng xót xa, lo lắng. Đặc biệt nhất, trong những ngày này, tình nghĩa xóm giềng gắn bó hơn bao giờ hết. Mọi người san sẻ cho nhau từng cân gạo, bát ngô, mớ củi, bó rau, con cá…

Sau khi tình hình ngập lụt ở xã em được chiếu trên tivi, có rất nhiều cơ quan, đoàn thể và những người hảo tâm đã mang hàng cứu trợ đến tận nơi. Quần áo, sách vở, lương thực, thuốc men... được đưa đến tận tay từng người, từng nhà. Do đó sinh hoạt hằng ngày cũng đỡ khó khăn. Trong hoàn cảnh thiên tai gian nan, khốn khó như thế này, em càng thấm thía ý nghĩa của những câu tục ngữ: “Lá lành đùm lá rách”. Tình cảm đoàn kết, yêu thương, sẵn sàng giúp đỡ nhau lúc hiểm nguy, hoạn nạn đã trở thành một truyền thống tốt đẹp từ bao đời của dân tộc Việt Nam ta.

4. Bài văn mẫu số 4

Dù đã quen với việc phải đối mặt với những cơn bão nhưng có lẽ người dân của quê em sẽ không thể quên được cơn bão kinh hoàng vừa xảy ra. Nếu trước đó, nơi đây vẫn còn là một thành phố biển xinh đẹp. Thì chỉ sau mấy ngày cơn bão kéo đến, chắc chắn ai nhìn thấy cũng cảm thấy thật đau lòng.

Dự báo thời tiết của đài truyền hình quốc gia cho biết cơn bão sẽ đổ bộ vào đất liền khoảng từ mười đến mười hai giờ đêm. Trước đó, mọi người đều đã được dự báo trước về cơn bão nên ai cũng đều chuẩn bị kỹ càng để ứng phó kịp thời. Nhiều gia đình đã gia cố nhà cửa, cất một số đồ đạc như lương thực thực phẩm lên cao…

Trong khi buổi sáng hôm đó, bầu trời vẫn nắng to. Thời tiết thật oi bức. Nhưng chỉ đến nửa đêm thì trời bắt đầu nổi cơn dông. Gió thổi rít bên ngoài thật đáng sợ. Mọi người đều đóng chặt cửa để nhà để tránh bão. Những nhà ở khu vực nguy hiểm gần biển đều đã di chuyển đến nơi an toàn. Khoảng một lúc sau trời bắt đầu mưa. Tiếng mưa rơi cùng với tiếng gió rít nghe thật đáng sợ. Mưa càng lúc càng nặng hạt. Gió mỗi lúc một mạnh, ru đẩy làm cho cây cối chịu không nổi, gốc bật ra khỏi mặt đất đổ xuống rầm rầm. Cơn bão đã bắt đầu kéo đến.

Trận mưa diễn ra suốt đêm, càng lúc càng to. Đến khi trời gần sáng rồi mà vẫn chưa tạnh. Khoảng tám, chín giờ sáng mà bầu trời lúc này vẫn xám xịt. Bên ngoài gió vẫn thổi khá mạnh. Nước đã ngập ngoài đường, tràn cả vào trong những nhà có nền thấp. Nhà tôi cũng đã bị ngập ở khá nhiều ở tầng một. Vì đã có sự chuẩn bị sẵn nên đồ đạc quan trọng trong nhà đều còn nguyên vẹn. Chỉ có cây cối ngoài vườn là không còn nguyên vẹn. Nhiều cành cây gãy rụng khắp nơi. Cảnh tượng khiến cho ai nhìn thấy cũng phải cảm thấy thật đau lòng.

Trận mưa kéo dài đã lâu mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Bầu trời trông vẫn nặng nề như chứa một biển nước. Nước ngày một dâng cao. Sáng ngày thứ ba, khi tôi còn đang ngủ thì bỗng nghe thấy có tiếng kêu thất thanh: “Đê vỡ mất rồi”. Đoạn đê ngoài kia bị vỡ, nước biển chực tràn vào bên kia chân đê, dòng nước lớn đang cuồn cuộn đổ về. Mọi người cố xếp những tải cát để bịt lỗ thủng bên chân đê. Nhưng sức nước quá mạnh, cộng thêm mưa chưa dừng. Khoảng một giờ sau thì nước đã ngang bụng người. Dòng nước mạnh chảy xiết cuốn tất cả cây cối, lợn, gà… cùng mọi thứ trên đường đi.

Người dân trong huyện phải sử dụng thuyền để di chuyển về nhà. Những ngôi nhà cao tầng giờ cũng chìm trong biển nước. Mọi sinh hoạt đều vô cùng khó khăn. Tuy vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy thật ấm áp khi nhận được sự hỗ trợ từ những chiến sĩ cán bộ. Họ đã đi đến từng nhà để phân phát lương thực cho chúng tôi. Cảnh tượng quê hương thật tiêu điều Chỉ có điều may mắn là không có thiệt hại gì về người. Khoảng vài ngày sau, khi mưa đã tạnh, nước mới rút hết. Mọi người lại bắt đầu vào công việc dọn dẹp sau cơn bão kinh hoàng. Dù nhiều gia đình đã bị mất hết đồ đạc, nhưng họ vẫn cảm thấy may mắn khi người thân của mình đều bình an.

Sự nổi giận của mẹ thiên nhiên quả thật vô cùng kinh hoàng. Cơn bão đã gây ra biết bao nhiêu mất mát cho con người. Nhưng sau trận bão đó, con người lại cùng nhau cố gắng để xây dựng lại tất cả. Đó chính là tinh thần lạc quan đẹp đẽ của người dân Việt Nam.

------Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp------

 

ADMICRO

 

YOMEDIA
ON