YOMEDIA
NONE

Viết thư cho bạn ở miền xa tả lại thành phố của em

Đề bài : Hãy viết thư cho bạn ở miền xa, tả lại thành phố của em trong một ngày mùa đông giá lạnh.

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • Ngọc Linh thân mến!

    Mình đang viết cho bạn từ bên khung cửa sổ. Hà Nội đã vào đông, gió từ sông Hồng, từ Hồ Tây thổi vào phía nhà mình lạnh lắm. Mùa đông ở đây vẫn có cái giống quê mình nhưng cũng lại có rất nhiều cái khác. Đó là những điều mới lạ rất đặc trưngtạo nên cái rét ở xứ Hà Thành.

    Hình như ở Hà Nội mùa đông đến sớm hơn ở quê mình Linh ạ! Từ cuối thu, cứ mỗi chiều mình lang thang đạp xe trên phố, mình lại được thưởng thích cái cảm giác lành lạnh của gió heo may. Gió đuổi những chiếc lá khô cứ chạy vòng tròn rồi lại xoay mình chạy dọc phố Thanh Niên. Nhưng chỉ cần bạn đạp xe vào lúc chiều đã muộn thì dù có đi giữa mùa thu bạn sẽ cảm giác cái lạnh đã bắt đầu lan trên da thịt.

    Hà Nội đông đúc và náo nhiệt. Hình như đó chính là nguyên nhân khiến mùa đông ở đây cũng vẫn rét mà không làm người ta phải cảm thấy xuýt xao và tê tái như ở quê mình. Đường cũng sạch bong ít bụi nên mặt mũi môi cũng ít nứt nẻ hơn. Nhưng có lẽ cái dễ cảm nhận nhất, cái đặc trưng nhất của mùa đông ở đây buồn lắm.

    Bạn cứ tưởng tượng xem, dù lúc nào đường cũng đông xe cộ lắm nhưng ai đó đều có công việc của mình. Người thì mau chóng đi về nhà sau một ngày mệt mỏi, mong muốn được ấm áp cùng vợ con trong bữa cơm chiều. Người khác lại trốn vào một quán cà phê nào đó để chống cái lạnh mùa đông. Và còn bao nhiêu người khác cứ đi qua đi lại vội vã lắm chẳng biết họ bận rộn điều gì. Thế là dù đang ở giữa dòng người ầm ầm tiếng còi xe ai cũng thấy giá lạnh vô cùng.

    Trường học ở đây cũng lạ. Mình nhớ ngày xưa dù mùa đông chúng mình vẫn thích nô đùa ồn ã nhưng lớp mình ở đây các bạn co mình vào thành nhóm mà trò chuyện. Giờ ra chơi chẳng thấy các bạn bước ra tới cửa.

    Ngọc Linh thân mến!
    Cũng may ở đây còn có nhiều niềm vui khác nếu không thì buồn lắm. Linh ạ! ở quê mình mùa đông hầy như chỉ thấy lác đác vài bông hoa cúc nhưng ở thủ đô hoa vẫn bạt ngàn đủ loại. Thế là hàng ngày mình theo mẹra chợ chọn hoa. Mình thích nhiều loại nên lọ hoa nhà mình bao giờ cũng nhiều màu sắc. Nhưng có lẽ đối với mình, cái thích nhất và cũng là việc mình hay làm nhất trong những ngày mùa đông ở Hà Thành là chui vào phòng đọc sách hay đến thư viện của trường. Những kiến thức mới đầy thú vịở nhiều lĩnh vực đã sưởi ấm mình và giúp mình quê đi những ngày mùa đông giá lạnh dài đằng đẵng.

    Linh thân! Dù ở đây mình sống sung sướng lắm nhưng cái cảm giác đứng giữa những ngày đông ở quê mình vẫn in sâu trong trái tim của Bảo Trang. Mình hứa với cậu. Mùa đông năm sau mình sẽ về quê. Lúc ấy mình với cậu sẽ lại cùng tung tăng ra đồng nhé. Thôi chào Ngọc Linh! Chúc cậu luôn thành công trong cuộc sống.

    Thân

      bởi Lê Hữu Khoa 26/01/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Nhung xa nhớ!

    Hè này chắc cậu không về thăm ông bà, phải không? Từ ngày gia đình cậu chuyển nhà, ở khu phố đã có bao sự thay đổi. Mình không biết bây giờ, khi sống ở thành phố quanh năm chói chang ánh nắng mặt trời, không biết có bao giờ, Nhung lại ước ao, xuýt xoa chờ hè về. Mình còn nhớ trước đây, cứ mỗi mùa đông lạnh giá, chúng mình cùng ước ao cho hè sớm đến. Cả hai đứa đều yêu mùa hè, yêu những ánh nắng vàng rực rỡ.

    Chẳng hiểu sao, trên một đất nước mà lại có sự khác biệt về thời tiết đến như vậy. Dù sao, khi những bông phượng bắt đầu khoe sắc đỏ, mình lại nhớ đến Nhung. Không biết Nhung có còn nhớ cây phượng trước sân của khu phố không? Dưới cây phượng ấy, chúng mình thường lê la chơi chuyền, chơi đồ hàng. Những khi chị gió muốn trêu đùa chúng mình, chị chỉ lay nhẹ cây phượng thì những lá phượng li ti rắc lên đầu hai đứa chẳng khác gì những hạt mưa rơi lất phất. Nhưng lúc ấy, cả hai đứa đều mải mê ngước nhìn. Nhưng Nhung ơi! Cây phượng đã bị trận bão quật ngã. Nó đã quá già và không chịu nối sức mạnh của cơn bão vừa qua. Bây giờ thay vào đó là cây dâu da xoan. Còn cây bàng vẫn đứng vững chãi, già nua mà chắc chắn. Nó vẫn toả bóng mát, che nắng cho lũ trẻ chơi đùa.

    Khu phố giờ đã thay đổi nhiều. Sân không còn lổn nhổn gạch và đất. Giờ đây đã là sân xi măng. Cứ mỗi sáng, các bác trong khu tập thể dậy sớm, xuống sân tập thể dục và hít thở không khí trong lành. Những buổi sáng mùa hè, không khí trong lành và mát mẻ của buổi sáng khiến cho ai cũng thoải mái, dễ chịu. Nó xua tan cái cảm giác oi bức, nóng nực trong những căn hộ nhỏ chật chội. Họ hít căng lồng ngực và khoan khoái hưởng thụ cảm giác rất dễ chịu đó.

    Bọn trẻ con thì chơi cầu lông, nhảy dây. Vào mùa hè, mọi người đều dậy sớm nên không khí cả khu phố náo nhiệt, tưng bừng khác hẳn với các mùa khác. Bởi mùa hè, lũ trẻ được nghỉ hè nên chúng vui chơi thỏa thích chứ không phải dậy sớm để chuẩn bị đi học.

    Mùa hè cũng có nhiều hoạt động sôi nổi. Nhung ơi, cứ mỗi khi hè đến, mình lại thấy nhớ Nhung nhiều lắm, nhớ đến những kế hoạch thám hiểu táo bạo của hai đứa trong dịp hè. Mình không biết bao giờ mới được gặp lại Nhung.

    Ở thành phố xa xôi ấy, không biết Nhung đón mùa hè như thế nào? Nhung đã quen được nhiều bạn mới hay chưa? Nơi Nhung sống có vui không? Thư sau, Nhung kể cho mình nghe về khu phố nơi Nhung đang sống nhé. Mình chờ thư của Nhung.

    Bạn thân của cậu

    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON