Tả lại 1 người mà em ấn tượng nhất
Đề : tả lại 1 người mà em ấn tượng nhất
Trả lời (2)
-
Văn tả mẹ
Trong gia đình, em yêu quý nhất là mẹ. Mẹ là hình ảnh cao đẹp nhất. Mẹ- một tiếng giản dị mà chứa chan bao tình cảm như lời hát: “ lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào. Lòng mẹ tha thiết như dòng suối nguồn dạt dào.”
Mẹ em tên là Thủy. Năm nay mẹ 40 tuổi. Mẹ là giáo viên- một nghề thật cao quý. Mẹ có dáng người cao nhưng hơi gầy. Mái tóc cắt ngắn, mượt óng rất hợp với gương mặt tròn, phúc hậu của mẹ. Đôi mắt đen nhìn lũ học trò đầy nghiêm khắc những cũng không thể giấu đi những tình thương bao la. Mẹ đi làm từ thứ hai đến thứ sáu. Công việc của mẹ thật vất vả, bận rộn nhưng lúc nào mẹ cũng nở nụ cười trên môi. Mỗi khi mẹ cười để lộ hàm răng trắng trông thật đẹp. Đôi bàn tay mẹ không đẹp lắm, nó đã bị trai sần như ghi lại nỗi vất vả của mẹ trong bao năm nuôi em khôn. Thật ấm áp biết bao khi đôi bàn tay ấy luôn ôm em vào lòng mỗi buổi tối khi đi ngủ. Hàng ngày, mẹ đến trường với những bộ quần áo giản dị nhưng cũng thật đẹp - một vẻ đẹp dịu dàng. Em thích nhất mỗi khi mẹ mặc bộ véc màu trắng ngà. Lúc đó, trông mẹ thật sang trọng biết bao.
Mẹ rất thông minh nhanh nhẹn nhưng cũng thật nghiêm khắc biết bao. Buổi tối, mẹ thường bận bịu với những trang giáo án, những tệp vănđể ngày mai có mang đến những bài học bổ ích, những tiết học thú vị cho học trò của mình. Tuy công việc rất bận nhưng mẹ luôn dành thời gian cho gia đình. Em thích nhất là mỗi khi mẹ trổ tài nấu nướng. Những món ăn của mẹ bao giờ cũng làm ấm lòng mọi người trong gia đình. Mẹ rất hiền và vui tính nên ai cũng yêu quý mẹ. Ở trường cũng như xóm làng, mẹ luôn chan hòa với mọi người. Ai có việc gì thì mẹ sẵn lòng giúp. Mỗi khi em buồn, mẹ như người bạn đến bên em nói những lời dỗ dành thương yêu. Mẹ cũng luôn chia sẻ cho em những nỗi buồn, niềm vui của cuộc đời mẹ. những lúc đó em muốn nói thật to: “Con rất yêu mẹ. Con hứa với mẹ sẽ học thật giỏi để xứng đáng với những niềm mong mỏi của mẹ.”
Em rất yêu quý mẹ. Mẹ là nguồn sống, nguồn động lực cho em vững bước trên con đường tương lai. Em rất tự hào về mẹ của em.
lớnchứng tỏ những năm tháng làm việc vất vả của mẹ để cố gắng cho những đứa con của mình được cắp sách đến trường.
Mẹ thật tuyệt vời. Mẹ luôn hiểu em. Mỗi khi em mắc lỗi mẹ không mắng mà chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ. Em thầm cảm ơn mẹ, “ Nhờ có mẹ con lớn lên nhiều lắm, mẹ ơi!”.
Văn tả chị gái
Sáng nào cũng vậy, trước khi đi học, một câu điệp khúc quen thuộc lại vang lên: “Em chải đầu chưa, ra đây chị xem nào!” Đó là những lời nói yêu thương của chị gái em.
Chị em tên là Trúc. Năm nay, chị 11 tuổi. Chị là học sinh lớp 6 của trường Trung học Cơ Sở Chu Văn An. Chị có dáng người cân đối. Nước da trắng hồng. mái tóc cắt ngắn ngang vai rất hợp với khuôn mặt trái xoan của chị. Đôi mắt đen láy tinh nghịch. Chị không phải là một hs xuất sắc của trường nhưng mỗi khi nhắc đến cái tên Trúc thì ai cũng biết chị- một học sinh năng động, sáng tạo, hòa đồng. Trên cương vị là một lớp trưởng, chị luôn tận tình giúp đỡ bạn bè, luôn làm hài lòng với các thầy cô giáo. Các thầy cô giáo luôn yêu thương chị. Hàng ngày, chị mặc bộ quần áo đồng phục của trường mà trông thật chững chạc làm sao! Ở nhà, chị là một người con ngoan, hiếu thảo. đối với em, Chị thật bao dung, rộng lượng. Mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ, chị hay kể những gương hiếu học cho em nghe. những lúc như vậy, em luôn thầm hứa với chị :
“ em sẽ cố gắng học tập thât giỏi.” Chị luôn có thời gian biểu cho riêng mình. Ngoài những lúc học bài chị còn biết đỡ cho gia đình, hàng xóm những công việc vặt. mỗi khi gặp những bài toán khó, vẻ mặt chị trầm ngâm, suy tư. Chị xoay cách này cách kia. Gạch gạch, xóa xóa trên trang giấy trắng. vò nát rồi lại gạch gạch, xóa xóa. Bỗng nhiên chị reo lên: “ tìm ra cách giải rồi!”. trên môi chị nở một nụ cười mãn nguyện. Chị quả thật rất kiên cường, không chịu khuất phục trước những bài toán khó. Chị còn dạy em học bài.
Chị là tấm gương sáng để em noi theo. Em thật tự hào và hạnh phúc khi được làm em của chị. “ chị ơi! Em yêu chị rất nhiều!
Văn tả bà
“Tóc bà trắng tựa như bông
Chuyện bà như giếng cạn xong lại đầy.”
Mỗi khi nhớ đến câu thơ này của nhà thơ Nguyễn Thuy Khoa, em lại nhớ đến bà em.
Bà em năm nay đã ngoài 60 nhưng vẫn còn rất minh mẫn, nhanh nhẹn. Bà thường mặc áo bà ba trắng với quần dài đen rất giản dị. tuổi tác cao cộng với bệnh đau chân khiến bà đi lại không được nhanh nhẹn như xưa. Bà có dáng người cao, nhỏ nhắn. Tuy tuổi tác đã cao nhưng đôi mắt của bà vẫn còn rất sáng. Bàn tay không còn mịn màng như xưa mà nổi rõ những đường gân xanh chững tỏ cả cuộc đời của bà vất vả để đem lại cho con cháu một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Trên gương mặt của bà vẫn còn hằn lại những vất vả, lo toan. Gương mặt bà đã thoáng có những nếp nhăn và làn da cũng đã chuyển sang màu nâu. Mái tóc của bà dài, dày mà giờ đây đã điểm bạc.
Mặc dù đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn thích làm việc nhà. Bà thích trồng cây và chăm sóc cây cối trong nhà. Bà là người yêu thương con cháu, chăm sóc chúng em, từng li từng tí, dạy chúng em những điều tốt, điều hay. Bà thường kể truyện cổ tích cho em nghe. Đối với hàng xóm bà cư xử rất tốt, ai cũng yêu mến bà. Ai có việc gì thì bà nhiệt tình giúp đỡ. Em thích nhất là mỗi khi bà vào bếp nấu ăn. Những món ăn của bà rất đặc sắc nên bao giờ cũng nhận được sự tiếp đón vui vẻ của mọi người trong gia đình. Chị em em tranh nhau phụ giúp bà nấu nướng. Bà vui vẻ chia sẻ việc làm đó với chị em em. Bà thường k cho em nghe những câu chuyện cổ tích thú vị trước những giờ đi ngủ. Em nghe như muốn nuốt lấy từng lời của bà.
Em rất yêu quý bà. Em thật tự hào và hạnh phúc khi được làm cháu của bà. Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm !
Tả em bé ở tuổi tập nói tập đi
Bà em bảo "Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi!" Bé Bảo nhà em đã được 9 tháng, ai cũng yêu quý Bảo vì Bảo ngoan nhất nhà.
Gia Bảo trông như một thiên thần nhỏ, dễ thương. Bé có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm. Khuôn mặt bé tròn trặn, nước da hồng hào, bụ sữa. Tay chân no tròn hằn rõ từng ngấn. Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má hồng phúng phính. Em rất thích vuốt vào đôi má mềm mịn của bé. Mỗi khi cười, bé lại phô ra sáu chiếc răng sữa trắng non trông thật ngộ. Chân mày dài, mờ mờ cong, cùng với đôi môi đỏ hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm, xinh xinh. Bảo thương mặc những bộ quần áo có những hình ngộ nghĩnh. Em thích nhất là lựa chọn quần áo giúp Bảo. Bộ nào Bảo mặc cũng đẹp nhưng em thích nhất là bộ áo quần màu trắng. Mỗi khi Bảo mặc bộ quần áo này, em lại gọi đùa bé: “ Thiên thần nhỏ ơi, ra đây với chị nào!” Những lúc đó bé thích lắm, chạy thật nhanh đến chỗ của em.
Gia Bảo cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói được vài tiếng: bà, bố, mẹ. Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi đâu là bé lên tiếng: "Ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra nhà, nằm ăn vạ. Bố mẹ của bé thường tập bé chào hỏi ông, bà, cô chú và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”. Những lúc được khen bé thích thú lắm. Đôi giày của bé phát ra những tiếng “chít, chít”nghe rất vui tai. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bê bát cháo ra, bé luôn miệng nói “Măm! Măm...”. Nhưng thích thú nhất đối với Gia Bảo là được ẵm đi chơi. Mỗi khi muốn đi chơi, bé chỉ vào chiếc mũ treo trên móc và kêu “ I…i…i…” Được bế đi chơi bé vui lắm, cứ nhảy cẫng lên sung sướng, mắt sáng ra và vỗ tay rối rít.
Gia Bảo là niềm vui của cả gia đình em, cả nhà ai cũng cưng bé, yêu bé. Riêng em, em muốn bé ăn nhiều, mau lớn để cùng em cắp sách đến trường.
Bài văn tả cô giáo đang giảng bài
Trong các môn học em yêu thích nhất là phân môn tập làm văn, bởi phân môn này có thể cho ta diễn tả được cảm xúc của mình với con người và mọi vật xung quanh, phân môn cho ta thêm yêu gia đình làng quê, thầy cô, bè bạn. Và một điều khiến em thích học phân môn này nữa là do cô Vân- cô giáo chủ nhiệm em năm lớp 5 giảng bài rất lôi cuốn học sinh. Cô rất yêu thương chúng em.
Bước vào lớp, dường như cô mang theo vào cả sắc trời thiên nhiên. Cô giáo tôi cao cao, dáng người mảnh dẻ và nước da trắng hồng nên mặc cái gì cũng đẹp. Hàng ngày, cô mặc những bộ quần áo giản dị nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp rất giêng của mình. Những lúc như thế, cả lớp đứng ngây người nhìn cô, trầm trồ mến mộ. Cô dịu dàng mời cả lớp ngồi xuống. Giờ học bắt đầu. Cô nhẹ nhàng viết lên bảng những dòng chữ mềm mại, thẳng hàng. Bàn tay cô lướt nhanh như một hoạ sĩ làm ảo thuật trên tranh vẽ của mình. Chỉ một thoáng, hàng chữ đẹp đẽ hiện ra. Vào bài giảng, chúng tôi thấy dễ chịu bởi giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp và truyền cảm của cô. Giọng nói ấy dường như được xuất phát từ sâu thẳm tâm hồn để chúng tôi cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài văn, bài thơ. Những lời cô giảng chúng tôi như muốn khắc sâu không bao giờ quên. Khuôn mặt cô luôn tươi cười khi giảng giải. Bàn tay cô nhẹ nhàng đưa theo nhịp câu nói. Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía học trò chúng tôi, ân cần, dịu dàng và âu yếm. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, tin tưởng với học sinh. Mỗi khi ánh mắt ấy lướt nhanh qua chỗ tôi ngồi, tôi cũng hiểu được sự trìu mến của cô. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt nhỏ nhắn, hiền từ đã thấm vài giọt mồ hôi mà cô vẫn không để ý, tập trung vào bài giảng, vào những đứa học trò yêu dấu của mình. Có chú chim nhỏ đậu trên cửa sổ, sắp bay đi nhưng vì muốn nghe cô giảng bài mà nán lại thêm một lát…
Trong lúc giảng bải, bao giờ cô cũng lôi cuốn được cả học sinh cùng tham gia. Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống phía cuối lớp, xem học trò ghi bài, xem chúng tôi thảo luận nhóm có khó khăn gì cô sẵn sàng gợi ý, giúp đỡ chúng tôi. Cô muốn cho học trò phát huy được khả năng chủ động, sáng tạo nên những câu hỏi cô đặt ra luôn tạo được sự hấp dẫn với chúng tôi. Các câu hỏi từ dễ đến khó, từ câu hỏi đóng đến câu hỏi mở, bao giờ cũng kích thích sự suy nghĩ của tất cả mọi người. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, tôn trọng ý kiến học sinh, lắng nghe chúng tôi nói và cho chúng tôi trao đổi, thảo luận công bằng. Nhưng lúc nào cô cũng là người chỉ huy tài ba khiến học trò khâm phục. “Tùng…. tùng… tùng….” Giờ học đã kết thúc. Nhưng dường như đang say sưa với bài giảng của mình, cô không hay biết. Đến khi học trò các lớp đã ùa ra sân cô mới mỉm cười chào cả lớp.
Cô Vân ơi, dù sau này em có xa ngôi trường Tiểu học Phượng Hoàng thân yêu này, em sẽ mãi nhớ bóng hình của cô. Nhớ cô trò mình đã cùng nhau học những tiết văn sôi nổi như thế nào. Em hứa với cô sẽ cố gắng học giỏi để xứng đáng là học trò của cô. Cô Vân ạ, chính nhờ cô em thêm yêu đất nước Việt Nam của mình hơn. Những lời cô giảng hôm nay sẽ là nền tảng cho em ngày mai…
bởi Huỳnh Dương
07/01/2019
Like (0) Báo cáo sai phạm -
- Vé số đây! Vé số đây!
Đang ngồi uống nước cùng tụi bạn ở bên vệ đường, bất chợt nghe tiếng rao lanh lảnh, tôi quay lại nhìn thì thấy một em bé bán vé số. Đây là cậu bé tôi mới gặp lần đầu nhưng những ấn tượng về em vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.
Em bé ước chừng tám, chín tuổi. Dáng người em dong dỏng cao. Em mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu nâu giống như mấy đứa trẻ chăn trâu ở quê tôi. Chiếc quần bò lửng em mặc cũng đã bạc phếch, sờn cả hai đầu gối. Một vài tia nắng của buổi xế chiều còn vương lại khẽ rọi qua cái mũ phớt em đội để lộ ra khuôn mặt chữ điền vuông vức.
Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt tròn to, đen lay láy, trông lanh lợi, thông minh nhưng thoáng chút u buồn. Em chạy dọc trên đường phố, đến các sạp bán báo, bán hoa quả, mồm không ngớt lời mời chào. Nhưng em bị từ chối bởi thái độ thờ ơ, lạnh lùng, ánh mắt dửng dưng của mọi người, thậm chí đáp lại em là những câu quát tháo. Khi đó, đôi mắt em rũ xuống, nét mặt đầy u buồn.
Em lững thững, bước từng bước nặng nề. Có lẽ em nghĩ: "Nếu không bán hết xấp vé số này thì tối lấy gì mà ăn đây". Bất chợt, một ông khách có dáng người to, cao, bệ vệ ngồi trong quán gọi em vào. Ông nhích nhích từng tờ để dò số. Nét mặt ông hào hứng như sắp được trúng độc đắc. Em bé vẫn đứng đó, đôi mắt sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ đến lạ thường. Chắc em đang cầu mong cho ông khách kia mua vé thật nhiều, trúng thật nhiều để vé số của mình đắt hàng hơn.
Ông khách trả tiền xong, như được tiếp thêm nguồn năng lượng dồi dào, em bé lại nhanh nhẹn đi, miệng không ngớt lời rao mời. Thấy thế, tôi dừng lại rút số tiền ba cho sáng nay, gọi em lại mua một vé. Em xòe cả xấp vé số cho tôi chọn, miệng em cười để lộ ra hàm răng trắng, đều đặn, rồi nói:
- Anh Hai mua số nào? Hay để em chọn cho nghe! Em chọn là may mắn lắm đó.
Nói rồi, nhanh như cắt em rút cho tôi một tờ. Tôi gửi tiền và không quên chúc em bán được nhiều vé số, em gật đầu cảm ơn lia lịa. Tuy biết rằng có thể chẳng trúng gì nhưng tôi vẫn mua vì tôi thấy thương em mới có chừng ấy tuổi đã phải chịu cực khổ, phải làm việc vất vả hàng ngày. Tuổi của em lẽ ra phải được vui chơi, được học hành.
Tôi đi về nhà nhưng hình ảnh em bé bán vé số chiều nay khiến tôi phải suy nghĩ mãi. Cùng lứa tuổi như tôi, có biết bao trẻ em thiếu may mắn phải lặn lội trong sương gió kiếm tiền sinh sống. Nếu lúc này ai hỏi tôi ước gì, tôi sẽ nói: "Ước gì cho mọi trẻ em đều được đến trường".
bởi Lê Trần Khả Hân
28/10/2019
Like (0) Báo cáo sai phạm
Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng
Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!
Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản
Các câu hỏi mới
-
Nêu nội dung,ý nghĩa và nghệ thuật của bài thơ :Đêm Thu (Trần Đăng Khoa)
Thu về lành lạnh trời mây
Bỗng nhiên thức giấc nào hay mấy giờ
Ánh trăng vừa thực vừa hư
Vườn sau gió thổi nghe như mưa rào
27/11/2022 | 0 Trả lời
-
câu ''bao la nghĩa nặng đời đời con mang'' muốn nhắc nhở con điều gì
01/12/2022 | 0 Trả lời
-
đóng vai hướng dẫn viên du lịch giới thiệu về làng nghề bánh tráng trường Cửu
09/12/2022 | 0 Trả lời
-
TỪ TRÁI NGHĨA VS TỪ ĐẸP ZAI LÀ J
23/12/2022 | 0 Trả lời
-
“Trong hang Én, hàng vạn con chim én vẫn hồn nhiên cư ngụ và chưa phải biết sợ con người. Bốn vách hang, trần hang – nơi nào cũng dày đặc chim én. Cộng đồng én thoải mái sống “cuộc đời” của chúng, không mảy may để ý đến sự hiện diện của nhóm du khách. Én bố mẹ tấp nập đi, về, mải mốt mớm mồi cho con; én anh chị rập rờn bay đôi; én ra ràng chấp chới vỗ cánh bên rìa hốc đá,... Nhiều bạn én thiếu niên ngủ nướng, say giấc ngay trên những mỏm đá thấp dọc lối đi. Nếu đặt lên vai, bạn sẽ rúc vào tóc hoặc đậu trên đầu mình để... ngủ tiếp!”
27/12/2022 | 0 Trả lời
-
viết đoạn văn về mẹ (5-7) dùng ẩn dụ
31/01/2023 | 0 Trả lời
-
một số chi tiết tiêu biểu của văn bản chiếc lá cuối cùng là gì?
01/02/2023 | 0 Trả lời
-
Giải giúp mình với ạ ! Viết bài văn thuyết minh buổi khai giảng trường em ( không chép mạng ạ )
03/02/2023 | 0 Trả lời
-
Để ghi nhớ công lao của Sơn Tinh, nhân dân ta đã làm gì
07/02/2023 | 0 Trả lời
-
tác dung ngôi kể
16/02/2023 | 0 Trả lời
-
Câu 1: - Làm muôn cánh chim bay rợp biển đông
Cánh tay áo này rộng quá
Từ cánh trong 2 câu thơ trên là từ đồng âm hay từ đa nghĩa
Câu 2: Việt nam ơi hãy nắm chặt tay
Từ tay là nghĩa gốc hay nghĩa chuyển
22/02/2023 | 1 Trả lời
-
Thứ tự sắp xếp các yếu tố đó trong bài “Xem người ta kìa!” và “Hai loại khác biệt” như thế nào?
14/03/2023 | 0 Trả lời
-
Trình bày về vấn đề bạo lực học đường
15/03/2023 | 0 Trả lời
-
viết lại cảm nghĩ về bài Lượm
15/03/2023 | 0 Trả lời
-
Hãy viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một câu chuyện cổ tích mà em yêu thích
Dàn ý
- Mở bài: Đóng vai nhân vật để tự giới thiệu sơ lược về mình và câu chuyện định kể.
- Thân bài: Kể lại diễn biến của câu chuyện.
+ Xuất thân của các nhân vật.
+ Hoàn cảnh diễn ra câu chuyện.
+ Diễn biến chính:
- Sự việc 1. - Sự việc 2. - Sự việc 3.
- Kết bài: Kết thúc câu chuyện và nêu bài học được rút ra từ câu chuyện.
19/03/2023 | 0 Trả lời
-
Vì sao Ni - cô - la nhờ bố la rất khó?
Việc Ni - cô -la tự làm bài có ý nghĩa như thế nào ?
22/03/2023 | 0 Trả lời
-
A. phản đối B. thất bại C. di chuyển D. khó khăn
01/04/2023 | 5 Trả lời
-
Nghị luận về hiện tượng " Chỉ có học mới thành tài"
12/04/2023 | 0 Trả lời
-
Trình bày ý kiến của em về vấn đề sau: Mỗi người cần làm gì để vun đắp tổ ấm gia đình
13/04/2023 | 0 Trả lời
-
Kể lại một lần làm ba mẹ buồn lòng
13/04/2023 | 0 Trả lời
-
Viết bài văn tả lại các hoạt động hưởng ứng ngày hội đọc sách ở trường em
18/04/2023 | 0 Trả lời
-
17/05/2023 | 0 Trả lời
-
25/07/2023 | 0 Trả lời
-
14/08/2023 | 0 Trả lời
-
15/10/2023 | 2 Trả lời



