YOMEDIA
NONE

Tả cảnh đẹp ở địa phương

1. Lập dàn ý miêu tả một cảnh đẹp ở địa phương em.

2. Dựa theo dàn ý đã lập, hãy viết một đoạn văn miêu tả cảnh đẹp ở địa phương em.

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • câu 2: bài làm

    Quê hương tôi ngoài bãi đá bờ đê dòng sông bên lở bên bùi thì còn có cánh đồng lúa là thắng cảnh đẹp. Có thể nó không được thế giới cũng như nhà nước công nhận nhưng nó luôn là cảnh tượng đẹp nhất trong lòng tôi. Còn gì đẹp hơn khi nhìn thấy những cánh đồng lúa rộng thẳng cánh cò bay, một nét đẹp của cội nguồn dân tộc mà mỗi chúng ta nên tìm về để chiêm ngưỡng cũng như gìn giữ nó. Một nét đẹp giản dị mộc mạc mang màu xanh của hòa bình.

    Cánh đồng lúa quê tôi mang một màu xanh hòa bình êm dịu bất cứ ai cũng yêu mến khi ngắm nhìn nó. Một hình ảnh quá đỗi quen thuộc của làng quê khiến cho những ai sinh ra ở đây thì sẽ không thể quên được nó. Cánh đồng lúa quê tôi được chia thành những ô nhỏ, những bờ ruộng vuông vắn với bờ cao được những người nông dân đắp cao để ngăn không cho nước chảy ra khỏi ruộng. Những cây lúa cứ thế không lo hết nước sinh trưởng và phát triển tốt.

    Khi cây lúa mới được trồng lên ngọn của nó nhỏ nhắn thân mền trước gió, nếu gió to có thể gẫy cây bất cứ lúc nào. Những cây lúa non ấy chỉ khi qua mấy tuần nó sẽ cứng chân lên, xanh tốt và đẹp đẽ. Cái màu xanh non của lúa mới trông thật dễ mến làm sao. Cả đồng lúa mơn man một màu xanh nhẹ nhàng như thế, một màu xanh dịu dàng nhưng không kém phần tinh tế. Có những lúc cơn gió kia vội vàng thổi làm cho đồng lúa như múa reo vì những lá lúa non đua nhau phấp phới như múa như reo hay chính là nó đang vung vẫy nổi dậy để lớn lên?

    Khi cây lúa lớn hơn những cây khác mọc lên thành khóm lúa, những khóm lúa có màu xanh đậm hơn, cứng cáp hơn dày dặn hơn. Thân vẫn không thiếu đi độ mềm dẻo khi có những cơn bão trở về từng khóm lúa bám chặt vào đất mặc cho sức gió lúa vẫn phát triển lớn lên. Khi cơn bão qua đi thì cánh đồng lúa không còn thẳng một màu được nữa vì cũng có những cây lúa đã đổ xuống. thế nhưng nó không chết đi mà nó vẫn gượng dậy và phát triển cho ra những hạt thóc vàng mùa bội thu. Cũng có những cây lúa nghiêng ngả đã vững vàng trước sóng gió đứng thẳng được dậy. Thời này là nơi đẹp nhất người ta gọi nó là thời con gái, những hạt thóc đang ấp ủ bên trong những thân lúa, cái món mà lũ trẻ trâu chúng tôi thường hay ăn, mùi của nó thơm thơm, vị của nó ngọt ngào, ngọt cái ngọt riêng của thóc lúa mà không có cái nào giống được. Dân làng tôi gọi nó là đòng đòng, những nhánh đòng đòng dấu mình bên trong thân lúa giống như những cô gái thẹn thùng nép nép ngượng ngùng. Không chỉ thế gọi nó là thời con gái vì lúc này lúa dẻo dai nhất đẹp nhất, nhìn cả cánh đồng với màu xanh đậm ai cũng sẽ chạnh lòng nghĩ về một thời tuổi thơ trên cánh đồng xanh mượt này.

    Còn khi đồng lúa có màu vàng đòng nghĩa là lúa đã đến mùa gặt, những bông lúa nặng trĩu trên tay vàng chói như những bông vàng, hạt châu báu của dân làng tôi. Cả đồng lúa tràn ngập sắc vàng, có chỗ vàng tươi, có chỗ lại vãng sẫm, có chỗ vàng xen lẫn xanh. Khi những cơn gió ùa về như nổi nhớ cả cánh đồng rì rào uốn lượn như từng lớp sóng đầy nhau về phía bờ. Thân lúa lúc này vững chải, người ta không thể lấy tay nhổ được nữa mà phải lấy liềm cắt. những bó lúa được xếp thành những lượm lúa nhỏ tuyệt đẹp. Lúa chín đều vui vẻ một mùa bội thu cho nhân dân. Nó giống như hạt ngọc của quê tôi vậy

    Tôi rất yêu cánh đồng quê hương, nó không chỉ là chỗ để nhân dân tăng gia sản xuất mà nó còn là cánh đồng lúa xanh mướt, là cánh đồng tuổi thơ, cánh đồng kỉ niệm của cá nhân tôi cũng như của những người sinh ra trên quê hương cánh đồng lúa. Càng ngày tôi càng nhận thấy vẻ đẹp của nó và tôi biết nó đã chiếm một phần nào đó trong tái tim tôi.

    kham khảo nhé bn haha

      bởi Lâm Hằng Hằng 18/10/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Tôi xa quê hương đã mấy năm rồi, quê hương trong tôi giờ đây là một nỗi nhớ da diết, bâng khuâng. Lâu lắm rồi mới có dịp trở lại nơi chôn rau cắt rốn, tôi bồi hồi đi trên con đường làng trải dài trên những con đê. Đang vào mùa, con đường quê dẫn tôi đi trải đầy rơm vàng óng. Tôi bất chợt reo lên khi nhìn thấy cảnh thu hoạch trên đồng lúa – một cảnh tượng đẹp tuyệt vời đập vào mắt tôi.

    Quê hương tôi vốn rất thanh bình với những cánh đồng lớn trải dài tít tắp đến tận chân trời. Tôi vẫn nhớ như in ngày còn thơ bé, tôi cùng lũ trẻ đùa nghịch thả diều bên những cánh đồng rì rào gió thổi. Mấy năm xa quê, nay được trở về, tôi thật may mắn khi lại được ngắm nhìn cánh đồng lúa chín ấy thêm một lần nữa. Một bức tranh đồng quê trù phú đang hiện ra trước mắt tôi. Trời đã ngả về chiều, trên bầu trời loang lổ những sắc cam, sắc hồng của hoàng hôn còn vương lại. Ánh nắng yếu ớt còn sót lại chiếu lên nền trời những vệt sáng, đâu đây những cánh chim bay mỏi đang trở về tổ in hằn những vệt đen trên nền trời. Những chú cò gầy guộc đứng lim dim trên những con đê. Vài chú trâu nằm phục xuống nhai lại cỏ. Tất cả như thật yên bình đến lạ.

    Nhưng làm nên màu sắc của bức tranh làng quê kia phải là cánh đồng lúa chín. Cái nắng chói chang của mùa hè đã ướp vàng ruộm những bông lúa, khiến những hạt thóc cứng lại, trĩu nặng xuống con cong như những cái móc câu. Thân lúc khô khốc, khẳng khiu như càng vàng ươm trong nắng chiều. Thân lúa mảnh mai đỡ lấy những hạt thóc tròn mẩy, căng bóng và vàng ruộm lại như chứa đựng hết nắng vào bên trong. Cả một cánh đồng như trải một màu vàng ươm của lúa mới. Một trận gió thổi, cả cánh đồng rì rào như đang hát lên khúc ca của sự giàu có, trù phú nơi đây. Sắc nắng đã hòa vào với sắc vàng ươm của lúa, gió mát đưa đẩy sắc lúa thêm dài mãi không biết đâu là bến bờ. Một vài chú chim ngơ ngác như đang ngắm nhìn bức tranh đồng quê. Cánh đồng lúa vàng như tiếp nối với màu vàng của bầu trời, khiến mặt đất và bầu trời như sát lại gần với nhau hơn, tạo nên một bức tranh thật phong thủy hữu tình. Tôi reo vui khi được chứng kiến một cảnh đắt trời cho.

    Các bác nông dân vẫn đang hối hả làm việc dù trời đã trở về chiều. Từng tốp các cô đội lúa cười vang khắp cả một vùng. Các bác nông dân thoăn thoắt dùng liềm cắt lúa, thóc như ướp vàng cả tay họ. Con người và cảnh quê hương như hòa quyện vào nhau, như tôn thêm vẻ đẹp cho nhau. Cảnh đẹp quê hương đôi khi lại bắt đầu từ những điều bình dị như thế. Đâu cần phải đi đâu xa xôi, đâu đó quanh ta vẫn có những cảnh đắt giá như vậy. Tôi ngồi trên triền đê ngắm nhìn cái không khí sôi động của ngày mùa, lòng tôi theo những dòng kí ức tuổi thơ mà bay đi, bay mãi.

    Trời đã sâm sẩm tối. Tôi bước đi nhẹ tênh trên con đường làng dài và hẹp. Hóa ra quê hương tôi vẫn đem lại cảm giác bình yên cho tôi như thế, tôi yêu quê hương, yêu những cảnh vào mùa, yêu những con người lao động lương thiện nơi đây. Dẫu mai này, bước chân tôi có đi khắp tới các nẻo đường xa xôi, tôi vẫn biết có một nơi níu giữ bước chân tôi trở về, đó là quê hương.

    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON