YOMEDIA
NONE

Tả cây phượng

ta cay phuong

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (1)

  • Phượng không thơm, phượng chưa hản là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang.

    Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử của cái xã hội thắm tươi; người ta quên đoá hoa, chỉ nghĩ đến cây, đến hàng, đến những tán lớn xoè ra, trên đậu khít nhau bằng muôn ngàn con bướm thắm. Màu hoa phượng chói lói, sinh sống như sắc máu người. Ấy là lời kêu kỳ bí của mùa hè; trong nắng chói chang, mùa hè thét lên những tiếng lửa.

    Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một lần gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa…

    Người ta hay trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường. Vì sao? Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh yêu và hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa-học-trò. Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài với phượng thắm tươi?

    Mùa xuân, phượng ra lá. Lá xanh um, mát rượi, ngon lành như lá me non. Lá ban đầu xếp lại, còn e; dần dần xoè ra cho gió đưa đẩy. Lòng cậu học trò phơi phới làm sao! Cậu chăm lo học hành, rồi lâu cũng vô tâm quên màu lá phượng. Một hôm, bỗng đâu trên những cành cây báo ra một tin thắm: mùa hoa phượng bắt đầu. Đến giờ chơi, học trò ngạc nhiên nhìn trông: hoa nở lúc nào mà bất ngờ dữ vậy!

    Bình minh của hoa phượng là một màu đó còn non, nếu có mưa, lại càng tươi dịu. Ngày xuân dần hết, số hoa tăng, màu cũng đậm dần. Rồi hoà nhịp với mặt trời chói lọi, màu phượng mạnh mẻ kêu vang; hè đến rồi! Khắp thành phố bỗng rực lên, như đến tết nhà nhà đều dán câu đối đỏ. Sớm mai thức dậy, cậu học trò vào hẳn trong mùa phượng; thôi nghỉ hè sắp đến đây! Mùa thi cử sắp đến.

    Thi cử cho các anh sắp ra trường, lười biếng của các em còn ở nhiều năm. Sự học một bên căng, một bên chùng, đều ghi dấu hoa phượng. Các em ngồi trong lớp làm bài, tay không muốn chay nhanh. Vì gần nghỉ, nên các em nghỉ ngay lúc còn chưa nghỉ. Phượng đỏ thế kia mà! Khắp các cành đều có hoa; hoa nở, hóa rơi, hoa bay, đến cả ngoài vườn xa không có cây mà cũng có hoa phượng.

    Các chàng trẻ vui tay nhặt cánh phượng trên cỏ xanh, lẩn thẩn như bùi ngùi. Có người bỏ vào sách ép. có người bỏ cả vào thư gửi đi. Hoa phượng tươi, tươi nhưng mà tươi quá quắt; hoa phượng đẹp nhưng mà đẹp não nùng. Ai xui hoa phượng nhiều như vậy? Ai dạy cho hoa phượng cái màu xa xăm? Phượng vui; cái vui tươi như là làm cho thái quá đề che dấu cái sầu uất.

    Cái sầu nghỉ hè, vâng, nhất là đối với những chàng sắp ra trường, mà trước khi ra, phải trải một cuộc thi. Những chàng ấy chăm ngay từ đầu năm; đến lúc hoa phượng đậm màu, lại càng gập gáp. Vài chàng bấy lâu nhác biếng, nay cùng bị màu hoa phượng đẩy cho ở sau lưng. Phượng hồng, phượng đỏ, phượng xác pháo, phượng máu người, phượng cứ nở, các anh cứ cô học; sắc phượng mệt mỏi lắm sao! Thật đúng với lòng các anh, gắng sức nhưng mà buồn bã. Các anh đã nghĩ đến hè, đến lúc ra trường, đến ngà ba đường phải chọn hướng đi, đến cuộc đời đang rình các anh mà chụp bắt.

    Rồi một hôm, trống đánh: các anh ngồi thi. Ôi, bài văn bí quá, bài tính mãi không ra, các anh toát mồ hôi, ngó quanh quẩn như cầu cứu, nhìn ra cửa sổ thấy bóng phượng ở ngoài sân! Rồi kẻ đậu thì bỏ mặc bông phượng mà vui vầy; kẻ hỏng buồn riêng một mình, bạn bè cũng không, chỉ biết thớ than cùng bông phượng. Họ đi giữa đường, dầm xác bông phượng, họ ngồi thơ thẩn, bỏng phượng cũng rụng bên mình. Bàn tay mân mê bông phượng, cái sắc đỏ ám ánh quá, đỏ một cách tức tối, đỏ một cách tuyệt vọng.

    Phượng cứ nở. Phượng cứ rơi. Bao giờ cũng có hoa phượng rơi, bao giờ cùng có hoa phượng nở. Nghỉ hè đã đến. Học sinh sửa soạn về nhà. Nhà chưa về, cái vui gia đình đâu chưa thây, chỉ thấy xa trường, rời bạn; buồn xiết bao! Những cuộc tình duyên giữa bạn hè đến lúc rè chia, cũng rè chia dưới màu hoa phượng; dù hữu tâm, dù vô tình, người nào cũng có sắc hoa phượng nằm ở trong hồn. Phượng xui ta nhớ cái gì đâu. Nhớ người sắp xa, còn đứng trước mặt… Nhớ một trưa hè gà gáy khan… Nhớ một thành xưa son uể oải…

    Thôi học trò đã về hết, hoa phượng ở lại một mình. Phượng đứng canh gác nhà trường, sân trường. Hè đang thịnh, mọi nơi đều buồn bã, trường ngủ, cây cối ngủ. Chỉ có hoa phượng thức đề làm vui cho cánh trường. Hoa phượng thức nhưng thỉnh thoảng cũng mệt nhọc, muốn lim dim. Gió qua, hoa giật mình, một cơn hoa rụng.

    Cứ như thế, hoa-học-trò thả những cánh son xuống cỏ, đếm từng giây phút xa bạn học sinh! Hoa phượng rơi, rơi… Hoa phượng mưa Hoa phượng khóc. Trường tẻ ngắt không tiếng trống, không tiếng người. Hoa phượng nở, hoa phượng nhở. Ba tháng trời đằng đăng. Hoa phượng đẹp với ai; khi học sinh đã đi cả rồi!

    bài 2

    Những ngày thơ bé dưới mái trường Tiểu học là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời người. Mỗi khi nhớ về thời thơ ấu, quá khứ lại gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết bên một loài cây mà tôi vò cùng yêu quý, trân trọng. Loài cây ấy đã quá quen thuộc với tuổi thơ mỗi người. Một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thương: cây hoa học trò.

    Ngày đầu tiên tới trường, tôi đã ngây ngất trước cái màu lá xanh non mượt mà ấy. Tôi đã ngạc nhiên và vô cùng thích thú với ý nghĩ mình được đứng trước một “cây me khổng lồ”. Cái suy nghĩ ngây thơ ấy tôi còn giữ mãi trong lòng kể cả khi thời gian trôi đi, tôi phải xa mái trường thân yêu.

    Ngày chia tay, những cơn gió mang từng chiếc lá ve vuốt vương vấn trên mái tóc tôi. Tôi đã khóc buồn bã vô cùng vì phải xa bạn bè, thầy cô, phải xa những hình ảnh thân thương đã khắc sâu trong tâm hồn con người thơ dại.

    Để rồi khi trở về đây, tôi lại không khỏi xúc động. Nhớ những giờ ra chơi cùng chúng bạn chơi đùa dưới gốc phượng. Nhớ những cơn mưa lá rụng trên mái đầu nhỏ bé của học sinh, tinh nghịch vài hạt vàng mềm mại. Nhớ những ngày khai trường rộn rã, phượng cười vui dưới ánh nắng trong trẻo của bầu trời bao la. Phượng gọi về bao hồi ức đẹp đẽ trong tôi.

    cay-phuong

    Phượng gọi về bao hồi ức đẹp đẽ trong tôi

    Mùa thu, lá phượng rụng. Từng đợt, từng đợt, những nhành lá rời bỏ cành cây rơi vàng sân trường. Vậy mà phượng vẫn vui vẻ chơi đùa với làn gió mát và nắng ấm chan hòa, học sinh trở lại trường rồi, còn gì để không tươi cười rực rỡ nữa đây! Sân trường rộn rã tiếng trò chuyện. Chúng tôi nhặt lá rụng chơi nấu bếp hay để đổ lên đầu nhau thành chiếc vòng như vương miện. Một vài đứa tung lá trên trả cho cây nhung chúng chẳng trở lại cành mà vẫn rơi xuống đất, đôi mắt chúng nó ngây thơ ngước lên nhìn, phượng mỉm cười..

    Đông đến, gió lạnh làm học sinh phải trốn trong một lớp áo dày, trông chẳng khác gì những chú gấu bông đáng yêu. Sân trường lạnh lẽo nhưng vẫn ấm áp bởi những bước chân học sinh. Phượng lặng lẽ ngước nhìn bầu trời xám xịt, mong sao đông qua nhanh… Những ngày lạnh lẽo cuối cùng trôi đi, nắng vàng trở lại sười ấm sắc trời.

    Xuân sang, sân trường rộn lên một niềm vui. Học sinh trở lại sau dịp nghỉ Tết càng làm không khí thêm rộn rã. Chúng tôi trò chuyện say sưa về những ngày đi chơi, phượng chăm chú lắng nghe. Phượng lại mỉm cười hiền dịu, thân thương.

    Hè về, mùa thi cũng tới. Phượng mừng khi thấy những đứa trẻ của nó học hành chăm chỉ nhưng cũng không giấu được nỗi buổn chia tay. Lúc ấy, học sinh mới để ý tới màu hoa học trò đỏ tươi trên nhành lá. Đứa nào đứa nấy say sưa ngắm nhìn không biết chán. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi thích thú. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi ghi nhớ. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi lo sợ… là nghỉ sắp tới rồi, lòng học sinh cũng giống như cây phượng, bâng khuâng, xao xuyến. Những ngày cuối cùng chúng tôi tới lớp là lúc cây phượng rực rỡ, tươi tắn nhất. Dường như, cây hoa học trò muốn trước khi chúng tôi rời khỏi cánh cổng trường tiểu học, trong lòng ai cũng chỉ lưu giữ những kỉ niệm đẹp. Ba ngày… hai ngày… một ngày. Buổi cuối cùng rồi, chúng tôi bước đi lặng lẽ, mưa rơi rơi trên mái tóc cũng không làm ai để ý. Cánh cổng trường đóng lại, phượng nồng nàn nhìn theo bóng dáng những đứa học trò thân yêu.

    Cây phượng mùa nào cũng đẹp nhưng nó chưa bao giờ đẹp như lúc này, khi bàn tay tôi chạm vào thân cây xù xì của nó. Những vết sờn đối với tôi ẩn chứa vô vàn kỉ niệm. Chúng nhắc nhở tôi nhớ tới những hình ảnh thân thương nhất mà suốt đời tôi trân trọng: Bạn bè, thầy cô, mái trường, màu hoa tươi thắm… Ôi, phượng và tuổi thơ mới tuyệt vời làm sao!

      bởi Trần Đức 07/01/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON