YOMEDIA
NONE

Chép 1 đoạn truyện xúc động

Chép 1 đoạn truyện mà khi đọc, em cảm thấy xúc động (có thể là buồn cười, hồi hộp...)

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (1)

  • - Khuya vậy sao anh không nhắc em! - Kim rối rít lo ngại - Anh chở em về mau lên.

    Fernando tỉnh bơ:

    - Khuya cái gì? Gần sáng thì có! Lúc anh đến khu học xá thì đã mười giờ tối rồi. Em còn đủng đỉnh đi tới đi lui trước mấy cái nhà hàng. Em nói bỏ quên chìa khóa, mà bây giờ em về khu học xá ai mở cửa cho em?

    - Vậy bây giờ tính sao? - Kim mở to mắt lo ngại.

    - Em làm gì sợ dữ vậy? - Fernando vẫn bình thản - Anh đâu có tống cổ em ra đường vào giờ này mà lo! Lỡ rồi, ở lại đây ngủ đi!

    Kim kinh ngạc:

    - Sao? Ngủ lại nhà anh hả?

    - Làm gì nhìn anh ghê vậy! - Fernando phát quạu - Anh nói em ngủ lại nhà anh chứ đâu có bảo em ngủ với anh! Ai thèm làm gì em chứ! Đụng vô em mắc công quy vô tội lạm dụng trẻ vị thành niên.

    Kim bối rối không biết làm sao. Fernando mở tủ lấy một bộ pyjama rồi đẩy cô vào nhà tắm. Anh bôi kem đánh răng lên một bàn chải mới, lấy khăn mặt mới đưa tận tay Kim rồi bỏ ra ngoài. Kim lúng túng với bộ đồ quá khổ nên cuối cùng quyết định chỉ mặc cái áo pyjama của Fernando đã dài gần đến gối. Cô đi ra, cúi gầm đầu khổ sở. Fernando bật cười trước vẻ e dè của Kim. Anh cố gắng xử sự cho đàng hoàng cho cô đỡ ngại: "Em nằm trên giường đi! Anh nằm dưới sàn cũng được. Trời cũng không lạnh lắm!". Fernando hôn nhẹ lên môi cô, Kim gượng cười leo lên giường trùm chăn kín mít. Gần hè, lò sưởi trung ương không chạy nữa nhưng nhiệt độ xuống khá thấp. Kim trằn trọc một hồi rồi quyết định đề nghị:

    - Thôi anh lên giường ngủ với em đi. Miễn anh không làm gì em là được rồi. Anh nằm dưới sàn rủi bệnh, em không gánh hết trách nhiệm đâu.

    Cái giọng thỏ thẻ thật tình của Kim làm Fernando thấy tội nghiệp: "Em có chắc không đó? - Anh cố không trêu chọc cô - Nhưng nằm chung rủi em có "bề gì" anh cũng không gánh hết trách nhiệm đâu". Kim bật cười, nằm xích vô nhường chỗ cho Fernando. Anh nhìn vẻ khép nép của Kim, phì cười hỏi: "Ở Việt Nam em chỉ biết học hành rồi đi làm để săn lùng học bổng thôi hả?". Kim lắc đầu: "Không hẳn! Em cũng biết yêu, cũng từng có vài bạn trai, nhưng dĩ nhiên là đến đó thôi!". Fernando cười lớn trước lời khai thật thà của Kim. Anh quay lưng lại, cố chừa một khoảng cách "an toàn" nhất định rồi buột miệng nhận xét: "Mấy anh chàng đó chắc bệnh hết rồi!".

      bởi Nguyễn Kiều Khánh Giang 13/10/2018
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON