Kể lại cuộc gặp gỡ với người lính lái xe
Tưởng tượng em gặp người lính lái xe trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật, kể lại cuộc gặp gỡ đó
Trả lời (1)
-
Khi bố tôi còn là bộ đội, mặc dù mới chỉ là một chú bé nhưng tôi đã muốn được “cưỡi” trên chiếc xe tải của quân đội một lần để thử cảm giác khi mình là một chú bộ đội của “tiểu đội xe không kính” ngày ấy. Tôi thầm ước ao được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe ấy để nghe chú kể về những kỉ niệm khi chú ra chiến trường.
Vào một ngày kia, khi tôi vừa phóng chiếc xe đạp mini vào khoảng sân hẹp thì đã nghe thấy tiếng cười giòn tan của bố tôi và một vị khách từ trong nhà vọng ra. Đó chắc hẳn là một vị khách quý bởi vì ít khi có sự ồn ào, sôi động như thế ở một người trầm tính, lặng lẽ và hiền hậu như bố tôi.
Vốn tính tò mò, tôi chạy vội vào nhà xem đó là vị khách nào. Bố tôi và người khách ấy hướng ánh nhìn rạng rỡ, trìu mến chào đón tôi:
– Con trai, đây là chú Trung Trực, bạn học cùng lớp từ hồi trung học với bố, sau đó cùng bố nhập ngũ đi bộ đội. Chú đã từng là chiến sĩ lái xe đi dọc dãy Trường Sơn năm xưa đấy con ạ!
Chú Trực tầm trạc tuổi bố tôi. Khuôn mặt chú rất nghiêm nghị nhưng lại toát lên một vẻ đôn hậu, thân thiện. Đôi mắt đã hằn nhiều vết chân chim nhưng vẫn ánh lên sự vui vẻ và trìu mến. Tôi mới học xong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Từng câu thơ, từng lời cô giáo giảng và hình ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường vẫnin đậm mãi trong tâm trí tôi. Tôi tự nghĩ trong lòng mình có đang nằm mơ không nhỉ? Niềm ao ước được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe hồi ấy giờ đã thành hiện thực. Tôi đang đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơn thực thụ. Thật là một niềm hãnh diện đối với tôi. Tôi vội cuống quýt:
– Bố ơi! Chú ơi! Con có thể ngồi nói chuyện với bố và chú một lát bố và chú kể cho con nghe một vài câu chuyện về những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường năm xưa được không ạ?
Chú cười và đáp:
– Sao lại không chứ cháu yêu? Đó là khoảng thời gian đẹp vô cùng của bố cháu và chú đấy.
– Thưa chú, chú chính là người lính lái xe Trường Sơn những năm tháng mưa bom bão đạn để bảo vệ Tổ Quốc, người chiến sĩ mà cháu đã được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của chú Phạm Tiến Duật, phải không ạ?
– Ồ, đó là một bài thơ ấy nổi tiếng đấy cháu à. Ngày đó, có lẽ đã là lính lái xe Trường Sơn ít ai là không biết đến bài thơ ấy. Bài thơ ấy đã nói hộ phần nào những khát vọng chiến đấu, những gian khổ, lòng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính lái xe như các chú.
– Chính tay chú cũng đã từng lái những chiếc xe ấy phải không ạ?
– Không phải là “đã từng” đâu cháu ạ. Mà chú chính là người lính lái những chiếc xe bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ kính và méo mó như thế. Cuộc chiến trường kì mà cháu! Để chú kể một vài câu chuyện để cháu cháu hiểu rõ hơn nhé. Ngày đó, chú lái một chiếc xe tải, cùng các đồng đội chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài, đạn dược… vào viện trợ cho chiến trường miền Nam. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời mà vẫn chưa đến nơi, gian khổ vô cùng cháu ạ! Khó khăn và nguy hiểm nhất là những đoạn đường xuyên qua dãy Trường Sơn, đoạn đường đó bị giặc bắn phá dữ dội nhất. Chúng muốn san phẳng tất cả và cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam, cắt dòng viện trợ cho chiến trường miền Nam hồi ấy. Tiểu đội của chú ban đầu được ưu ái trang bị toàn xe mới để phục vụ trực tiếp cho tiền tuyến. Lúc đó, xe mới, kính còn nguyên, sạch đẹp như muôn vàn chiếc xe khác. Nhưng ngày nào xe cũng lao đi như bay giữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ dần hết cả. Rồi cả phần mui xe cũng bị đạn pháo nổ rung hất tung lên. Thùng xe do va quẹt nhiều nên vết xước chằng chịt. Chẳng có chiếc xe nào còn nguyên vẹn cả cháu à.
Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe năm xưa bắt đầu đi vào phần cao trào. Tôi vẫn chưa thỏa chí tò mò, tiếp tục hỏi:
– Xe không có kính, không có mui, không có đèn như thế lại đi trong mưa bom bão đạn chắc nguy hiểm lắm chú nhỉ?
Chú sôi nổi trả lời:
– Nguy hiểm lắm chứ, sống chết lúc nào cũng cận kề trong gang tấc. Lái xe không có kính thì mối nguy hiểm gần nhất chính là bụi đấy. Đường Trường Sơn vào mùa khô bụi cuốn mịt mù sau mỗi làn xe chạy. Bụi táp vào mặt, cuốn vào quần áo. Bụi dày đặc đến mức làm mắt cay xè, không thể mở nổi. Lúc ấy từ râu, tóc, quần áo đến cả xe đều nhuốm một màu đất đỏ Trường Sơn.Rồi khi trời mưa nữa chứ. Mưa Trường Sơn đến bất ngờ, đi cũng bất ngờ. Cả người và xe đang phủ dày một lượt bụi thì bỗng một cơn mưa trút xuống là cả người nặng chĩu vì ướt sũng nước mưa. Mưa như chút nước, mưa xối xả táp vào người, vào mặt, vào mắt, vào mũi. Những làn nước mưa cay xè, buốt giá khiến cho việc lái xe khó lên gấp trăm ngàn lần. Cũng vì xe không có kính nên khi mưa gió quật vào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào là cành cây gãy, … Chú đã nhiều lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay, đau rát vô cùng. Gian khổ là thế đấy! Ấy vậy mà những người lính lái xe như chú không bao giờ khuất phục, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm giặc đi lùng sục, ném bom cháu ạ. Mỗi chuyến chở viện trợ tới đích thật sự là một kỳ tích. Vậy mà kỳ tích ấy vẫn luôn xuất hiện với từng chuyến xe vượt gian khổ, vượt khó khăn!
Nói đến đây chú mỉm cười, khuôn mặt ánh lên một vẻ rạng ngời và tự hào. Từng câu chú kể như chất chứa bao nhiệt huyết, sôi nổi của một thời tuổi trẻ nơi chiến trường ác liệt. Chú như đang được sống lại những phút giây lịch sử ấy. Không hiểu sao lúc này đây, những lời thơ của nhà thơ Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân vang trong lòng tôi. Đó chính là một thực tế khốc liệt ở chiến trường ngày ấy. Ấy vậy mà, những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy nhiệt huyết, vẫn lạc quan, yêu đời và tin tưởng vào một tương lai chiến thắng.
Tôi chợt nhận ra chú Trực sự trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xôi như đang lạc trong dòng hồi tưởng ấy. Còn bố tôi thì chỉ ngồi lặng lẽ, khuôn mặt chứa đầy vẻ xúc động. Chú Trực chợt nói:
– Xe không có kính thế mà lại hay cháu ạ. Gặp bạn bè cũ, gặp đồng đội, gặp đồng hương đều tay bắt mặt mừng chào nhau qua ô kính vỡ. Giữa đại ngàn mênh mông rừng núi, chú chợt thấy lòng mình ấm lại vì được chiến đấu trong tình đồng chí yêu thương.
Giọng chú nói chợt rung lên, đầy xúc động:
– Cháu không ở hoàn cảnh của các chú nên cháu không thể hiểu tình đồng chí thiêng liêng, quý giá thế nào với người lính lái xe các chú đâu. Mỗi khi dừng xe, ghé vào một bếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm cái bát thêm đôi đũa là thấy thân thuộc như anh em một nhà. Dù chốc lát nữa thôi, mỗi người sẽ đi mỗi hướng, rồi có khi người còn, kẻ mất chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa chiến trường ác liệt. Chú và bố cháu có thể trở về nguyên vẹn thân thể để được hạnh phúc bên gia đình, nhưng còn bao nhiêu đồng đội của chú đã ngã xuống, có người hi sinh nhưng đến giờ vẫn chưa thể trở về mảnh đất quê hương. Có một đồng đội của chú đã hy sinh ngay khi đang lái xe vì quyết tâm đưa xe vượt qua làn đạn thù dù đang bị thương rất nặng. Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu xe như con, quý xăng như máu” luôn được các chú khắc ghi trong tim . Dù có hy sinh, các chú vẫn quyết tâm bảo vệ xe và hàng mình đang trở.
Chú chợt dừng lại và im lặng. Không khí đang rộn ràng bỗng chốc trở nên thật trang nghiêm.
– Cháu của chú, hai câu cuối của bài thơ có phải là:
“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.”
Chiến tranh đã qua đi lâu rồi, nhưng cho đến ngày hôm nay, chú và bố cháu không phút nào quên được bản thân mình đã từng là người lính, từng sống trong những thời khắc sinh tử ấy. Chú rất tự hào vì mình là người lính lái xe Trường Sơn năm xưa, đã góp phần nhỏ nhoi của bản thân cho hành trình giành độc lập tự do của quê hương, đất nước.
Chú nói đến đây trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe năm ấy đã khiến tôi hiểu thêm rất nhiều điều. Trước đây, không chỉ tôi mà còn rất nhiều các bạn thế hệ trẻ chỉ biết đến cuộc sống êm đềm ngày nay trong vòng tay ấm áp, chở che của gia đình, thầy cô mà quên đi sự hi sinh, mất mát lớn lao của bao thế hệ đi trước. Đó là máu thịt của bao thế hệ cha anh đã vất vả, hy sinh. Họ cũng chính là bố tôi, chú tôi và những người chiến sĩ của họ mà tôi chưa từng gặp mặt. Tôi tự hứa với lòng mình phải thật trân trọng cuộc sống hòa bình này và cố gắng trau dồi học hỏi, hoàn thiện bản thân để sau này góp phần xây dựng đất nước thêm tươi đẹp trong thời đại mới. Cảm ơn chú, người lính lái xe năm xưa của Trường Sơn oanh liệt, cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe ấy đã giúp cháu trưởng thành thêm lên nhiều lắm!
Chúc bạn học tốt!
bởi Thanh Truc Do Nhu
23/10/2018
Like (0) Báo cáo sai phạm
Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!
Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản
Các câu hỏi mới
-
Viết một đoạn văn từ 6-8 câu nên cảm nhận của em về hình ảnh người lính qua bài thơ "Đồng Chí" và "Bài thơ về tiểu đội xe không kính"
Mọi người giúp em với ạ em cảm ơn ạ
Mong mn đừng chép mạng
01/12/2022 | 0 Trả lời
-
Bản thân em cần làm gì để thể hiện lòng nhân ái trong cuộc sống (khoảng 3 đến 5 câu)
05/12/2022 | 0 Trả lời
-
Dàn ý kể về một câu chuyện cảm động ở xóm em
10/12/2022 | 0 Trả lời
-
Chú ý không chép mạng không quá dài đầy đủ các yếu tố trên đề là được ạ cỡ 2 trang giấy thi
15/12/2022 | 0 Trả lời
-
Làm bài 3 cho mình nhé
18/12/2022 | 0 Trả lời
-
Chỉ ra và nêu tác dụng của 1 biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn sau: “Có lẽ bởi vậy mà khi cặp đôi học trò Minh Hiếu - Tất Minh (trường THPT Triệu Sơn 5, tỉnh Thanh Hóa) suốt 10 năm liền cõng nhau đến trường bất kể nắng mưa, bất kể giông bão, người ta bỗng thấy sao mà kỳ diệu quá.”
21/12/2022 | 0 Trả lời
-
Có một người phụ nữ nọ vừa chuyển đến nơi ở mới. Hàng xóm của bà là một người mẹ nghèo sống cùng cậu con trai đang tuổi thiếu nhi. Một buổi tối mất điện, bà chưa kịp thắp nến lên cho sáng thì có tiếng gõ cửa. Bà ra mở cửa, thì ra đó là con của nhà hàng xóm. Cậu bé nói: "Con chào dì, dì cho con hỏi nhà dì có nến không ạ?". Người phụ nữ tham nghĩ: Cái gia đình này nghèo đến nỗi ngay cả nến cũng không có sao. Tốt nhất là không cho, vì nếu cho, họ sẽ ở lại mất". Nghĩ vậy, bà trả lời: “Dì không có”. Đúng lúc bà đang chuẩn bị đóng cửa thì cậu bé cười rạng rỡ và lấy trong túi áo ra hai cây nến: “Mẹ và con sợ dì sống một mình không có nến nên con đen sang biếu dì hai cây nến để thắp sáng ạ". Lúc này, bà vừa thấy xấu hổ, vừa cảm động rơi nước mắt, rồi bà liền ôm chặt cậu bé vào lòng.
Câu 1 .Xác định phương thức biểu đạt chỉnh được sử dụng trong văn bản.
Câu 2. Tìm và ghi lại 01 lời dẫn trực tiếp có trong văn bản trên.
Câu 3. Theo em, vì sao người phụ nữ lại vừa thấy xấu hổ, vừa cảm động rơi nước mắt?
Câu 4. Bài học nào trong văn bản có ý nghĩa nhất với em? Vì sao? (Trả lời khoảng 3 đến 5
dòng )cho xin đáp án ạ
26/12/2022 | 0 Trả lời
-
Ý nghĩa nhan đề
04/01/2023 | 1 Trả lời
-
Câu 1 (8,0 điểm)
Khi vua bóng đá Pêlêlập được kì tích ghi một ngàn bàn thắng trong cuộc đời cầu thủ
của mình, một kỉ lục cho đến lúc đó chưa ai đạt tới, có người hỏi: "Trong số một ngàn
bàn thắng đã ghi được vào lưới đối thủ, bàn thắng nào làm ông cảm thấy hài lòng nhất?".
"Bàn thẳng thứ 1001!" – Pêlê vui vẻ trả lời với thái độ nghiêm túc, Đố
-
(Trích
99 câu chuyện về triết li, Nguyễn Kim Lân sưu tầm và biên soạn,
NXB Văn hóa Thông tin, 2008, tr.185)
Hãy viết bài văn trình bày ý kiến của em về vấn đề được gợi ra từ câu chuyện trên.
Cho tớ hỏiii vấn đề của bài này là gi được k ặ??
05/01/2023 | 0 Trả lời
-
hinh anh nhung nguoi linh lai khong chi the hien qua so dung cam qua tinh thuong
07/01/2023 | 0 Trả lời
-
nêu cảm nhận về tình cảm của con đối với cha trong chiến tranh qua văn bản "chiếc lược ngà"
12/01/2023 | 0 Trả lời
-
viết đoạn văn quy nạp 12 câu phân tích tình cảm yêu làng, yêu nước của nhân vật ông Hai trong văn bản Làng
14/01/2023 | 0 Trả lời
-
hiện tượng đốt pháo ngày tết
29/01/2023 | 0 Trả lời
-
Chỉ ra dấu hiệu nghệ thuật và cho biết nỗi dung diễn đạt ở các đoạn thơ sau:
a) "Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn"
b) "Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc"
c) "Người dồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đòng mình tự đục dá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục"
17/02/2023 | 0 Trả lời
-
Nêu ý nghĩa của câu chuyện cô thompson và cậu teddy
18/02/2023 | 0 Trả lời
-
viết bài văn nêu suy nghĩ về tầm quan trọng của ước mơ đối với tuổi trẻ
22/02/2023 | 0 Trả lời
-
viết một đoạn văn sử dụng ít nhất 2 phép liên kết và chỉ rõ các pháp liên kết đó
cần gấp ạaaaaaaaaaaaaaa
24/02/2023 | 0 Trả lời
-
Trong văn bản, tác giả khẳng định: Chúng ta tự để mình bị hạn chế một số mặt đáng kể do môi trường sống, nền giáo dục và việc tin vào những điều không đúng về bản thân mình và thế giới xung quanh....Còn có ý kiến khác cho rằng: Trường học đã giết chết sự sáng tạo của học sinh. Anh/chị có suy nghĩ như thế nào về vấn đề này? Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày quan điểm của anh/chị!
giúp em với ạ
25/02/2023 | 0 Trả lời
-
viết 1 đoạn văn ngắn trình bày suy nghĩ của em ve ý nghĩa của việc biết trân trọng những điều bình dị quanh ta
giúp vớiiiiii
26/02/2023 | 0 Trả lời
-
viết 1 đoạn không quá 15 câu văn trình bày suy nghĩ của em về vấn đề sau "bảo vệ môi trường là bảo vệ cuộc sống của chúng ta" trong đó có sử dụng thành phần khởi ngữ ( gạch chân thành phần khởi ngữ)
07/03/2023 | 0 Trả lời
-
1. Ông hai trong truyện ngắn
2. Làng Bé Thu / Ông Sáu trong chuyện chiếc lược ngà
3. Vũ nương trong chuyện người con gái nam xương
13/03/2023 | 0 Trả lời
-
1. Ông hai trong truyện ngắn Làng
2. Bé Thu / Ông Sáu trong chuyện chiếc lược ngà
3. Vũ nương trong chuyện người con gái nam xương
13/03/2023 | 0 Trả lời
-
Làm hộ mình bài này với bài này khó quá mình ko làm đc
Lấy tựa đề "Gia đình và quê hương"là" chiếc nôi nâng đỡ cuộc đời con. Em hãy nêu suy nghĩ của mình về cội nguồn yêu thương của mỗi người
Làm hộ mình cái luận cứ này nhé:
Liên hệ mở rộng tới những tác phẩm viết về gia đình và quê hương để thấy được ý nghĩa của quê hương trong đời sống tinh thần mỗi người.VD: Quê hương (Đỗ Trung Quan) Quê hương (Tế Hanh
15/03/2023 | 0 Trả lời
-
Đi từ sáng không ngủ. Tôi cũng đi bây giờ. Các bạn cố gắng nhé. (NHỮNG NGÔI SAO XA XÔI)
Trong các câu văn trên câu nào được dùng với nghĩa hàm ý? Chỉ rõ hàm ý được chứa trong câu văn mà em vừa xác định. Hàm ý đó thể hiện vẻ đẹp gì ở nhân vật đại đội trưởng?19/03/2023 | 0 Trả lời
-
Phân tích cảm xúc của tác giả trong bài Viếng Lăng Bác của Viễn Phương
21/03/2023 | 0 Trả lời



