YOMEDIA
NONE

Viết đoạn văn ngắn nêu cảm nghĩ về buổi khai giảng ở trường em

viết đoạn văn ngắn nêu cảm nghĩ của em về buổi khai giảng ở trường em.

giúp mình vớikhocroi

Theo dõi Vi phạm
ATNETWORK

Trả lời (2)

  • Viết đoạn văn :

    Buổi sáng ngày khai trường ở trường e diễn ra rất náo nhiệt và vui nhộn . Trước cổng trường , có treo rất nhiều lá cờ đủ màu sắc đang bay phấp phới trong gió . Từng đoàn Hs ríu rít đi vào trường , ai cũng mặc quần áo gọn gàng sạch sẽ và mặt ai cũng hớn hở nở nụ cười tươi vui. Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng trống kèn của đội trống đang tập thử bởi ai cũng mong vào ngày khai trường mọi thứ đều trơn tru và tốt đẹp . Vài phút sau thì buổi lẽ bắt đầu . Qua những lời phát biểu của thầy cô thì chúng e lại đk thưởng thức các tiết mục văn nghệ do đội múa của nhà trường chuẩn bị . Sau đó thì buổi lễ kết thúc , chúng e ra về với sự vui tươi và hài lòng về buổi lễ .

    Mk ko có tài viết văn cho lắm nên chắc sẽ ko dk hay cho lắm hihi

      bởi LÊ THỊ LAN HƯƠNG 14/02/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm
  • YOMEDIA

    Video HD đặt và trả lời câu hỏi - Tích lũy điểm thưởng

  • Sáng nay giở lịch mới giật mình, hình như ngày mai là ngày tựu trường thì phải. Đã bao lâu rồi không có cảm giác về ngày tựu trường?! Chắc không lâu lắm, nhưng cũng đủ để lên được những con số của năm.
    Nhớ quá, hồi tôi vào lớp Một, một mình bước đến trường, không ai dắt tay cả, khác hẳn với bạn bè bên cạnh, đơn giản vì ba mẹ tôi bận rộn, không thể đưa tôi đến trường, vậy thôi. Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, mọi thứ muốn đến thì đến thôi mà. Như một vài người khác, tôi chưa bao giờ có cảm giác gì khi thấy cô giáo thướt tha trong tà áo dài, và càng chẳng có gì run sợ trước những người thầy có vẻ nghiêm khắc. Ngày xưa đi học vui lắm, chẳng bao giờ lo đến bài vở, thế mà năm nào tôi cũng đứng đầu khối, thầy cô khen với mẹ rằng tôi thông minh lắm. Không biết tôi có thông minh thật không, chỉ biết là tôi chẳng bao giờ phải học bài ở nhà, chỉ khi đến giờ truy bài mới lôi vội ra mà học thôi, vậy mà biết bao năm trời, những con điểm cao xếp chồng trên vở, chẳng phải để hãnh diện, chỉ để chứng tỏ với cô bạn chăm chỉ học cùng bao năm trời rằng: nếu tôi chịu khó học hành thì còn bỏ xa bạn nhiều hơn đấy chứ. Thật là trẻ con!
    Những ngày cắp sách trôi qua thật nhanh, ừ thì 15, 16, 17, tiếc thay là tôi đã không cảm nhận được cái gọi là tháng ngày gian nan như những đứa cùng lứa, vì tôi học hành kiểu tài tử quá, không bao giờ cho nó là quan trọng; chẳng biết là tốt hay là xấu. Đôi khi bây giờ nhìn lại, thấy những cô cậu 12 học tối mặt tối mũi lại nhủ thầm, “Khi mình học 12 có như thế đâu, chỉ vui với chơi thôi mà!”. Chậc, giá như được quay lại năm tháng đấy, tôi sẽ cố chăm chỉ một lần xem, để thử cảm giác bận rộn ấy xem Tuy nhiên, có một điều tôi vẫn lấy làm… tự hào là những bản kiểm điểm của bao năm học ấy tôi vẫn còn giữ lại, nhiều đến mức không thua xấp bài kiểm tra, có lần về thăm cô, cô bảo “Nhớ em không phải vì em học tốt, mà nhớ em vì những sai phạm ngớ ngẩn của em”. Bao giờ cũng thế, tôi cười sung sướng, vì bởi lẽ, nó là kỷ niệm riêng của tháng năm học trò trong tôi… Ngồi ngẩn ngơ đọc lại đôi vần thơ cũ của Hoàng Nhuận Cầm:
    "Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế.
    Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?"
    Thèm lắm một tiếng trống trường xưa vọng lại!

      bởi ミ★Bạch Kudo★彡 14/02/2019
    Like (0) Báo cáo sai phạm

Nếu bạn hỏi, bạn chỉ thu về một câu trả lời.
Nhưng khi bạn suy nghĩ trả lời, bạn sẽ thu về gấp bội!

Lưu ý: Các trường hợp cố tình spam câu trả lời hoặc bị báo xấu trên 5 lần sẽ bị khóa tài khoản

Gửi câu trả lời Hủy
 
NONE

Các câu hỏi mới

AANETWORK
 

 

YOMEDIA
ATNETWORK
ON